Chén sau tôi uống cho người
Những ai vương lụy phận đời đài trang
Chén thứ ba uống cho nàng
Cho ngây ngất cả cung đàn kiêu sa
Mùa xuân bén gót hồng xưa
Xa từ độ ấy em chưa kịp buồn
Ngày đơm bông trái cội nguồn
Ta thương tiếng hát giữ hồn mong thương
Chắt vật chất
lọc tháng ngày
Đến khi xế bóng
mới hay đá – vàng!
Mẹ già gói cả nhớ thương
Bánh chưng quà tết vị hương đất liền
Đây cành đào của vùng biên
Xuân này đỏ thắm một miền đảo xa
Cây si treo giữa tầng không
Vẫn xanh mắt lá mà hong bốn mùa
Ngày soi giọt nắng, giọt mưa
Đêm đan tím vạt trăng thưa hiên nhà
Thơ em than thở áo cơm
Thơ anh xa xót cô đơn phận người
Bao giờ thanh thản em ơi
Cho thơ vui những trận cười rộn vang
Nhớ canh cua với quả cà
Nhớ sung chấm muối, nhớ gà lá chanh
Nhớ từ vại nước giọt gianh
Nhớ cau trĩu quả, nhớ cành trĩu cam
Một cộng với một bằng hai
Em bây giờ cộng với ai bằng tình
Mỗi ngày cộng một bình minh
Mỗi đêm cộng một bóng hình thành đôi
Trước em quá thể mênh mông
Sau lưng chị cả mùa đông đang về
Em đèo sau gác-ba xe
Mấy mầm măng đắng đến tê tái trời.