Cung đàn vọng một tiếng ngân…
Sắc xuân biếc giọt trong ngần nhả thơ
Vàng hoa nụ ánh xuân chờ
Mãi trong anh
Rộn tim thơ tự tình
Dãi dầu giá buốt phong ba
Giọt rơi năm tháng mượt mà vẫn xanh
Gió qua ngọn cỏ gió lành
Nắng phơi trên cỏ nắng thành dịu êm
Tôi về thắc thỏm bước chân
Xuân quê e ấp tần ngần đón tôi
Chắc là tôi lạ lắm rồi
Khác bao nhiêu với những người xung quanh.
Chẳng về nói một lần thôi
Để không khắc khoải cả đời đợi nhau
Mưa giăng trắng bạc mái đầu
Nhớ thương chi để nát nhàu sắc hoa
Hẹn Người ai hẹn cùng thơ
Ngày vui tết đến đợi chờ gần nhau!
Rượu Tây nguýt cánh trà Tầu
Phải đâu là hội nhà giầu mới sang
Em đi gọi nắng cùng đi
Hoàng hôn rủ nắng xuân thì phiêu du
Mộng tan theo dấu xa mù
Chút hương trở lại đền bù nỗi đau
mai kia đời có lắm điều
ta xin giữ một chút yêu của người
Lang thang ta nhặt nụ cười
tìm em trên mạng ruỗng người… em đâu?
Chén này khóc
Chén này cười
Tháng năm uống với tháng mười mà say
Ngẫm trong bể khổ xưa nay
Chúng sinh vẫn kiếp lưu đày trần gian!
Bao người lại đến bây giờ
Để ngồi trên cỏ sững sờ mê say
Em ơi, trong cuộc đời này
Nụ hôn cùng với vết giày mãi in
Phận đời một nửa đánh rơi
Nửa phần còn lại lẻ đôi một mình
Chông chênh cũng bởi chữ "tình"
Qua sông tôi vớt bóng hình...của tôi...