Thứ bảy, 27/06/2026,


 Nặng lòng hai tiếng người dưng

Tôi còn gì lại sau lưng cuộc người

Xước lòng một vết thương soi

Tiếng chiều rơi chạm khúc tôi bàng hoàng

Tôi về khuya khuỷa khuỳa khuya
Có con muỗi đốt bên rìa cỏ thơm
Mùa Hè chảo lửa thất thường
Mình như bé bỏng ngô dường như quen ...

 

 Người buông câu lục giữa trời

Tôi cài câu bát đầy vơi nghẹn ngào

Những mong ý hợp duyên trao

Tơ vương vấn dệt thêu vào đôi ta


 Nàng Bân níu lại tháng ba

Về thăm quê mẹ* quê cha* mà gần

Đường xa xuôi ngược chen chân

Màu xanh ai đã tảo tần đồng ta


Sấm rền buông giữa tầng không
Ếch kêu vang vọng khát mong mưa rào
Tiếng lòng bỗng thấy nôn nao
Hàng tre đưa võng gió vào quanh ta

Trời cho thính được đôi tai
Cả đời chả thấy ban mai bao giờ
Từ khi thuyền chạm tới bờ
Tay nương cây gậy chân nhờ bước đi

 

 Em là tia nắng giọt sương

Em là hoa của đất Mường quê ta

Ngọt ngào em hát dân ca

Em ươm chồi biếc em là mùa xuân


 Trở về nơi ấy quê nhà

Bước trên lối nhỏ nắng nhoà ban mai

Đó đây ngập cánh đào phai

Chợt đâu thấp thoáng dáng ai thuở nào

Bảy mươi năm thoắt lùi xa
Điện Biên toàn thắng trẻ già mừng vui
Việt nam anh dũng tuyệt vời
Năm châu thán phục bao lời ngợi khen

 Xuân đi nhạt cánh hoa bèo

Để cho bông gạo lạc vào vu vơ

Hè sang bơi giữa dòng mơ

Bước đi thong thả để chờ bão dông 


Tháng ba - hoa cải gợi tình
Có con bướm lượn cho mình nhớ nhau
Lá trầu xanh nhớ buồng cau
Con thuyền nhớ khúc sông sâu cuộn bờ

 
Lời người gửi lại ngõ sương
Mảnh trăng treo ngược con đường lá lay
Đò già nằm nhớ cỏ may
Đêm qua có kẻ loay hoay giở mình...
 

Trước tiên Trước Trang [73 ,74 ,75 ,76 ,77 ,78 ,79 ,80 ,81 ,82, 83 ,84 ] Tiếp  Cuối cùng