Thứ tư, 15/04/2026,

Bây giờ về lại chốn xưa
Đường tuy có nắng nhưng mưa một mình
Không em trúc vẫn sân đình
Không tôi giếng vẫn in hình núi cao

 
Chưa về xứ Huế đã thương
Nước leo lưng núi, phố phường thành sông
Áo em tím ướt lạnh không?
Đạp xe xoay tít bơi dòng Hương giang...

 
Nẻo đường Trùng Khánh non xanh
Thác reo Bản Giốc, đón anh với nàng
Lục Khu, đẹp đến ngỡ ngàng
Ngẩn ngơ lạc giữa ngút ngàn ngô non

 
Đòi em trả lại tuổi xuân
Đòi em cái thuở bản thân hờn ghen
Trói anh bằng nút lạt mềm
Lá thời gian rụng đầy thêm úa xanh


 
Mẹ (Phạm Thúy Vinh)  (29/01/2026)
Mẹ cho con mọi ước mơ
Cho con tất cả bến bờ yêu thương...

 

Em mười lăm tuổi địu con
Má hồng như trái đào giòn trên cây
Mẹ trẻ dại, con thơ ngây
Lội ra từ những vũng mây bản nghèo

 
Bút nghiêng trang sách “Nợ đời”
Lòng riêng anh gửi tình người chốn quê
Long đong gánh nghiệp bộn bề
Cây xăng “Giữ lửa” bên hè tìm thơ
Lấp đầy nỗi nhớ mùa thu
Cứ hâm hẩm gợi, cứ ru tình gần
Trái tim đỗi nhịp một lần
Mưa rong sâm sấp, bập bềnh ao sen…

 
Có nhành thơ của hôm qua
Sớm nay bỗng nở thiết tha dưới trời.
Ta trong mùa chữ rong chơi
Thong dong làm một mùa người đương say.



 
Ôm lòng câu ví không vơi
Nắng mưa nối đất với trời mà đi
Lẽ đời lúc thịnh lúc suy
Lật con cá gỗ thấy gì trên tay?
 
 
 
Heo may rắc kín triền đê
Cỏ xanh se sắt bốn bề gió lay
Mây trôi lững thững chiều nay
Nghe như tiếng lạnh đong đầy hư không

 
Da chàm khăn vấn áo nâu
Vành môi thắm đỏ chỉ trầu thay son
Mồ hôi mẹ ướt vai mòn
Hằn sâu nỗi nhớ trong con từng ngày !

 

 
Trang [1 ,2 ,3 ,4 ,5 ,6 ,7, 8 ,9 ,10 ,11 ,12 ] Tiếp  Cuối cùng