Ngày còn ở cạnh nhà nhau
Chị em ta đã thâm sâu nghĩa tình
Chị là một đóa hoa xinh
Em thì bên chị như hình bóng thôi
Cao nguyên ăm ắp sắc màu
Mộc miên thả miếng bã trầu sậm tươi
Bông ban đục dựa em cười
Vựa xoan tím, nhúng lên trời mà xuân.
Năm xưa nhà máy Xi măng
Bên chân Cầu Cất bắc ngang sông Đào.
Còi tầm giao điểm ngân cao
Tưng bừng phố thợ ra vào đổi ca.
Đêm nằm thao thức nhớ con
Nén hương trầm quyện khói vờn năm canh
Lá vàng ngồi khóc lá xanh
Còn đang thắm sắc lìa cành sao đang?
Sinh ra ở một miền quê
Sông Gianh cát trắng đi về sớm trưa
Mẹ cha giãi nắng dầm mưa
Hai mùa chinh chiến đón đưa bến đời
Người con gái chợt qua đường
áo em mong mỏng màn sương núi đồi
Chợt rơi lại một nụ cười
và… sương rười rượi một trời phía sau
Ngày xưa mỗi bận mệt nhoài
Ta thường than ngắn thở dài mấy câu
Bởi vì chưa rõ nông sâu
Cũng chưa hiểu được trước sau phận người
Em tìm em tận ngày xưa
Tuổi hồng nhuộm bởi nắng mưa Quảng Bình
Bám vào trang vở học sinh
Gió bay hạt cát rơi mình nhỏ nhoi
Bạn toàn hơn bẩy chục xuân
Dẫu lên nội ngoại vần cần mày tao
Mày tao cái thuở chui rào
Tối ăn trộm nhãn nghêu ngao học vần
Về thăm Đà Lạt hôm nay
Quanh co đèo dốc, sương bay trắng đầu
Ngàn thông xanh mát tươi mầu
Trập trùng đồi núi bên nhau mơ màng.
Anh leo qua núi vượt đèo
Bước chân đạp đá tai mèo Trường Sơn
Xanh màu áo lính vai sờn
Băng sông lội suối gót mòn lối đi
Một ngày về với Đại Yên
Cựu binh Đất mỏ nên duyên Hải Phòng
Trống rung theo nhịp sóng lòng
Ngất ngây vũ điệu trong vòng tay em