Thứ ba, 23/06/2026,


 Ngồi buồn nhớ mẹ ngày xưa

Con trâu túc tắc cái bừa vác vai

Mưa giăng đồng cả mả dài

Lấm lem hạt thóc củ khoai quê nghèo

Tình đời nắng sớm chiều mưa
Em trao gửi nhớ thương vừa cho ai
Câu thề đừng để nhạt phai
Cho hương cỏ xót xa hoài lời ru...


 Ngày này ai đã sinh ra

Để mây nhớ gió để ta nhớ nàng

Để anh say giấc mộng vàng

Để hoa nhớ bướm lang thang thất tình


Tự mơ thấy giấc mơ hồng
Tự tu tự chỉnh, tự lòng thiện lương
Thế nào rồi ngài cũng thương
Chắp cho đôi cánh về phương... an lành.

 

Mẹ ngồi bỏm bẻm nhai trầu
Nếp nhăn trên trán hằn sâu cuộc đời

Ấu thơ độ tuổi chín, mười
Ống quần con cón mẹ tôi ra đồng


Tối về nương náu tuềnh toàng
Quang năm khoai sắn mà sang cảnh đời.
Thủy chung trọn nghĩa con người
Đơn sơ mà vẫn một trời thanh cao.


Vợ chồng chín bỏ làm mười
Có yêu thương mới sống đời bền lâu
Mai này con lại đón dâu
Khắc ghi lời mẹ làm câu răn mình...


 

 Hãy lên Tam Đảo người ơi

Ngắm rừng ngắm suối ngắm đồi núi xanh

Nơi đây khí hậu trong lành

Một vùng rừng núi giờ thành phố đông


Chớm hè nắng đỏ muôn nơi
Chớm thu óng ả vàng tươi một màu
Chớm đông sương trắng dãi dầu
Chớm xuân xanh biếc bể dâu mặn nồng


 Bao nhiêu sương trắng nắng tràn

Trùm lên khắp nẻo non ngàn sơn khê

Cỏ non xanh mướt lối về

Hàng cây khóm trúc bờ tre rì rào

 Từ khi nàng lấy chồng xa

Hình như ngày bỗng dài ra mấy lần?

Sáng không nghe tiếng bước chân

Chiều về lẻ bóng khuyết dần hoàng hôn


Nơi nầy cuộc sống bình yên,
Là vùng kỷ niệm, là miền tuổi thơ.
Nhắn ai xa xứ mịt mờ,
Dòng sông, bến nước vẫn chờ người đi.


Trước tiên Trước Trang [205 ,206 ,207 ,208 ,209 ,210 ,211, 212 ,213 ,214 ,215 ,216 ] Tiếp  Cuối cùng