Phố từ ngõ xóm sinh ra
Em từ hương cỏ mẹ cha đem về
Vẫn bình dị, vẫn chân quê
Cùng anh đêm ấy hẹn thề với trăng.
Một thời mình sống có nhau
Trời thu trong mắt một màu xanh tươi
Dẫu mưa hay nắng vẫn cười
Ôm bao mộng đẹp giữa đời lung linh.
Hồn làng trong khúc ca dao
Nhuyễn từ rơm rạ ngấm vào mồ hôi
Ngọt ngào tiếng mẹ ru nôi
Và câu chuyện cổ bà ngồi tỉ tê
Bồi hồi gặp bạn mùa thu
Riêng chung chén tạc chén thù mừng vui
Cốc bia thơm, củ lạc bùi
Giọt mưa tý tách kéo lùi thời gian
Tháng Mười ươm chín mùa yêu
Hương thơm quả ngọt hòa theo gió lành
Đồng quê vàng trải nắng hanh
Nhà nông hối hả gặt nhanh lúa về
Trăm năm mới gột nên làng
Từ bậc giếng nước từ hàng tre xanh
Từ cùn hiên rạ mái gianh
Từ câu hát đúm mà thành. Làng ơi.
Trời sầu cứ đổ mưa tuôn
Níu mùa thu lại giọt buồn rụng rơi
Lá bay theo gió bời bời
Lặng thầm một bước thân côi giữa dòng
Gió mùa đông bắc về rồi
Giời hoe hoe nắng...nhẹ rơi lá vàng
Đàn cò sải cánh bay ngang
Mênh mông đồng lúa chín vàng uốn câu