Lớn từ ngọn lúa thân cong
Người quê thẳng thắn dạ đong thật thà
Ngủ mùa tháng bảy tháng ba
Bước quê dẫu chậm mà qua bao đèo
Sinh ra từ gốc đói nghèo
Vốn tâm chất phác mang theo bên mình
Bão tan. Mặt đất sững sờ
Đêm lao xao búp non tơ trổ mầm
Đêm nay bao mạch suối ngầm
Trào lên sức sống nhựa mầm chồi non
Búp xuân như cánh tay tròn
Mơn man bờ cỏ. Bê non thẫn thờ…
Ru em từng ngón xuân nồng
Tay ngà mấy độ ngủ trong tóc chiều
Vòng tay ôm trọn thương yêu
Vầng trăng ngày cũ liêu xiêu bóng mình
Hoa vàng độ ấy nguyên trinh?
Ngẩn ngơ cánh mỏng cũng hình như đau