Thứ bảy, 11/07/2026,

Cái thời tóc phủ đầy vai Gót son, guốc mộc con trai phải lòng Cái thời hai đứa còn không Lân la dối mẹ... qua sông hẹn hò Bây giờ đâu phải ngày xưa Gót son đã dạn nắng mưa phong trần
Ai (Huệ Nguyên)  (20/06/2010)
Hỏi ai hái ánh sao trời Đặt vào đôi mắt của người tôi yêu Để tôi ngơ ngẩn sớm chiều Ngắm hoài đôi mắt yêu kiều của em? Ai đem dệt mái tóc mềm Bằng làn mây ấm êm đềm nghiêng trôi
Nợ ngày một chút vàng hanh Chút heo may, chút mong manh cõi buồn Đò đời chở chuyến hoàng hôn Chở câu lục bát cuối nguồn. Dửng dưng!
Ơn cha (Thành Huân)  (19/06/2010)
Cánh cò cõng nắng trời xa Chở luôn nước mắt của cha đi rồi. Ngày cha...con cứ bồi hồi Nhớ cha con mãi đầy vơi nỗi niềm. Tình cha đâu thể dễ quên Cha là tất cả...trăm miền ước mơ!
Ngồi chung mâm, đếm vỏ sò, Em nhiều, anh ít, chơi trò đếm sao... Mới hay: Đong đấu, đo sào, Hơn thua chỉ môt... bỏ vào, nhặt ra.
Không lời (Lê Công)  (18/06/2010)
Hỏi bao nhiêu cặp hồng trần Tình nồng đến độ, tiên thần như mơ? Hay cùng cam phận vương tơ Niềm vui khoảnh khắc thời giờ bên con!
Dặn lòng: thôi chẳng gặp nhau Gặp mà không gặp, rồi đau trăm chiều Chênh vênh một ít, một nhiều Một hờn dỗi, một đăm chiêu càng buồn Trăng còn sau phía hoàng hôn Đêm xanh giá đến trăng còn lạnh tê
Vẫn là trong vắt khoảng trời Vẫn là không thể nói lời chia xa Cuộc đời như ánh mây qua Hóa thành giọt nước vỡ òa trên môi
Hanh hao ngọn gió đầu đông Làm chùng sợi nhớ làm còng hồn anh Em đừng nghe tiếng dỗ dành Mà đi theo hạt nắng hanh nhạt dần
Hạ về thăm lại ngôi trường Nhìn xác phượng đỏ vấn vương u hoài. Con đường vẫn lá me bay Vắng em nên đã đổi thay tên rồi
Thoảng như trăng gửi hương về Thoảng như ngâu vỡ nụ thề bung hoa. Thoảng như người ở bên ta Thoảng như sương khói quê xa ngóng mình.
Sợi tóc bạc giữa tóc xanh Em run sợ nghĩ rằng mình hoá thân Nhổ đi, đau có một lần... Mà thôi, rồi cũng chẳng cần nữa đâu!
Trước tiên Trước Trang [1045 ,1046 ,1047 ,1048 ,1049 ,1050 ,1051 ,1052 ,1053 ,1054 ,1055, 1056 ] Tiếp  Cuối cùng