Vô ưu như sãi ở chùa
Là ơn mấy nhịp mõ khua vơi đầy.
Dửng dưng trước những rủi may
Ơn mình đã chẳng mơ ngày được thua.
Chợt nghe đâu đó mất mùa
Ơn đời, bao miếng cơm thừa thế gian!..
Bây giờ thống nhất non sông
Bạn tôi nằm lại cánh rừng xa xôi...
Mấy ai biết đến thăm người?
Đơn côi nghỉ lại góc trời Đắc Nông.
Tri ân thúc giục trong lòng
Chúng tôi vượt suối lội sông tìm Người
Hồn thiêng bạn ở trên trời
Thì xin báo mộng, để tôi tìm về...
Trời sinh ra kiếp cỏ may
Thuỷ chung với đất, tháng ngày bình yên
Không ganh tỵ, chẳng đua chen
Dù cho hơn thiệt, đỏ đen, nỗi niềm…
Không buồn tủi, chẳng ưu phiền
Nhẹ nhàng, êm ái, dịu hiền, thẳm xanh
Em là tiên nữ thiên đình
Đêm nay len lén một mình dạo chơi
Lưng mây uốn éo gọi mời
Đa tình gió lái miệng cười tri ân.
Êm êm nhẹ gót xuống trần
Váy tơ yếm lụa, thi nhân ngẩn người.
Một mình ra đứng bờ sông
Lặng nghe tiếng sóng mênh mông nhịp buồn
Nước đi xa mãi ngọn nguồn
Sông trôi chẳng cạn nhớ thương tháng ngày
Đôi bờ vẫn cỏ vẫn cây
Giữa dòng bèo dạt mây bay dập dìu
Đêm Sài Gòn nhìn và nghe
Dưới kia phố vắng mây che kín trời
Tiếng lòng xô tiếng mưa rơi
Tiếng ca vong nhịp chuỗi đời nhạt âm
Em đi từ độ mưa dầm
Ở đây bóng phố ta lầm biển dâu
Một mình sớm, một mình trưa,
Một mình cơm nước, vẩn vơ một mình.
Một mình, một bóng lặng thinh,
Một mình sắp xếp, một mình dọn phơi.
Một mình nắng trải, mưa rơi,
Một mình tôi khóc cho đời đấy thôi.
Hương bồ kết ướp tóc mây
Thầm hoa sữa ngát đong đầy phố đêm
Tìm về kỷ niệm dịu êm
Lời yêu đầu mãi dịu mềm trên môi.
Hà Nội ơi, Hà Nội ơi!
Ngàn năm ký ức một đời không quên...