Xứ Đoài mưa nắng bao nhiêu
Non cao mấy trượng cho chiều thêm xa
Trăng Đoài có mấy Hằng Nga
Mây trôi mấy lớp mà ra đêm dài…
Hữu tình cảnh thắm Quốc Oai
Người đi ôm nhớ hình hài quê hương
Tình ai xa thẳm phương trời
Một mình một bóng, ngậm ngùi... ngóng trông
Phận hoa gió lạnh mùa đông
Chăn đơn gối chiếc… chạnh lòng nhớ ai!
Trời khuya nhẹ tiếng thở dài
Hắt hiu cô quạnh, hồn ai xa vời
Qua rồi mưa dập bão giông
Chú đi ngày ấy rồi không thấy về...
Hoa gạo chín đỏ bờ đê
Tiếng con chim cuốc bốn bề tả tơi!
Năm tóc bạc, tháng da mồi
Cha đi tìm chú giữa trời mồ côi
Tóc dài óng mượt rất duyên
Xoà buông tha thướt, dịu hiền làm sao.
Mới đôi câu hỏi câu chào
Đã thân thiết tự khi nào chẳng hay
Nắng chiều tóc gió bay bay
Vừa say ánh mắt, lại say tâm hồn.
Trên đồng thấp thoáng anh tôi
Một đời cày cấy, một đời ruộng nương
Ngày dài tiếp nối đêm trường
Lúa lo nắng hạn, mạ thương rét nhiều
Trăng lên chưa nghỉ việc chiều
Sớm ra đồng, nguyệt vẫn treo ngọn dừa
Tự dưng một sớm rất trong
Gió mang tơ đến đậu lòng bàn tay,
Bàn tay vụng dại ngất ngây
Run run nắm hết cỏ cây đất trời.
Tinh cầu rực rỡ quá thôi
Cho nên sem sém thiêu rồi sợi tơ.
Bàng hoàng tay mở nắm tro,
Nhìn lên vắt vẻo nhành thơ tơ đùa.