Bởi chưng với chị bây giờ
Thời gian còn lại nét mờ phù vân.
Đời còn sáng một vầng trăng
Mà sao chị thấy nghĩa nhân tối mù!...
Vẫn còn đây một khúc ru
Chị ngồi bên gốc mù u… khóc thầm!
Bảo đừng đứng sát người ta
Mà sao hơi thở như là chạm môi…
Tình yêu bổi hổi, bồi hồi
Khi yêu là đứng là ngồi không yên.
Ta về đón mẹ cha lên
Trầu cau anh rước vô duyên về nhà!
Người ta say điếu thuốc lào
Tôi say… Lục Bát lúc nào chẳng hay!
Bao giờ rừng hết lá cây,
Trời xanh hết gió, hết mây trên đầu,
Sông Hồng cạn nước từ lâu
Thì tôi mới hết yêu câu thơ tình!
Con chim sáng cất tiếng gù
Như là đánh thức lão mù xin ăn
Thời gian như giọt lệ câm
Thấm qua mắt kính bao lần nghĩ suy.
Đồng quê sấm khấn điều chi
Đất thành dự án người đi vô hồn
Câu ca ca đến lạc loài
Hận tình hận xuống tuyền đài không tan!
Thì đây chén gỗ bạch đàn
Tay nâng bầu rượu rót tràn sông Tương
Vẫn còn đó bóng Mỵ Nương
Cạn đi!
Cạn hết nhớ thương một thời...
Quê hương là tiếng sáo diều
Xóm thôn yên ả những chiều nắng soi.
Dòng sông tím ngắt bên đồi
Con thuyền ai thả nhẹ trôi giữa dòng?
Quê hương là những nỗi lòng
Nắng mưa năm tháng chờ trông ngày mùa
Đêm đêm cô vẫn ngủ mê
Gọi tên ai giữa bộn bề tâm tư
Ố vàng những bức tình thư
Cô không khóc, mắt lại như ướt nhoà
Bao nhiêu tháng lại, ngày qua
Tóc cô xanh thế thoắt ra trắng rồi