Thứ bảy, 11/07/2026,

Hớ hênh gió dụ lưng bầu Trăng thừa ẻo lả xui câu thơ liều Tôi như bại tướng hồn xiêu Trước em râu tóc phẳng phiêu mặt mày Bỏ lại đời những tỉnh say Ôm câu lục bát về đây tạ người
Những lời hẹn biển, thề non, Mượn to tát đậy cỏn con tấm lòng Thương thanh ray lắp song song Cả đời đay nghiến dưới vòng bánh quay
Che lời nói dối em ơi Để anh nói thật một lời – Yêu em Nếu em đồng ý… trầu têm Mẹ anh xin đến Mẹ em thưa giùm Kìa em mắt liếc… anh đùm Gói trong khăn nhỏ hát cùng thời gian.
Nghe như vọng tự ngàn xưa Trong sương khói tiếng mõ chùa đêm đêm Những ai trở lại thiên nhiên Lánh đời về dưới cửa thiền những ai
Phải chi... bóng đổ sang nhau Có khi chẳng ướt mái đầu vì sương Phải chi... có một lời thương Ủ tim ấm những đêm trường khát khao
Ngoài kia biển rộng mênh mông Bồi hồi con sóng... nơi không chúng mình Cánh buồm vắng gió lặng thinh Nôn nao biển biếc ru tình... bao la Thời gian lưu đốt tay hoa Buông xuôi trả lại? ... hết là trắng tay
TRƯA QUY NHƠN Có hai tiếng với Quy Nhơn Trải lòng cùng biển giận hờn tiêu tan Giận em đau đớn sang ngang Giận ta khuôn phép vuột nàng tầm tay...
Thuyền trôi ngã bóng vô minh Em trôi bóng ngã vô hình trong anh Bến xưa chát mặn thôi đành Với tay neo sợi mây lành cuối đông
Người về gỡ nhớ ra hong nắng chưa kịp mới bão giông nổi mùa. Người về chở nhớ bán mua khản lời ế ẩm rao thừa mượn vay.
(Ảnh: Đào Hồng Hoạt) Ngẩn ngơ bên gốc cây si Có em gái nhỏ ngóng về người thương. Con đường nhỏ lẫn trong sương Chim kêu lẻ bạn tìm phương nào về.
Màu tím của đất của trời Không ranh giới vẫn ngàn đời thủy chung Cái màu màu của hư không Có màu tím lạ tương đồng với thơ
Lá rơi (Đông Nguyên)  (12/08/2010)
Tôi - em chỉ một quãng thềm Không gió rỗng, không bóng đêm lại ngày Mà bao hờn giận chua cay Lòng xuôi ngược lại nhíu mày bặm mnôi Lá rơi từng chiếc lá ơi Phải người như lá thì đời nhẹ tênh...
Trước tiên Trước Trang [1033 ,1034 ,1035 ,1036 ,1037 ,1038 ,1039 ,1040 ,1041, 1042 ,1043 ,1044 ] Tiếp  Cuối cùng