Tầm tầm trời đổ mưa ngâu
Tiền vàng cột chặt nỗi đau của mình
Anh ơi! Một kiếp phù sinh
Đốt cho anh cả mối tình tàn tro.
Sông sâu chìm nửa con đò
Em làm cây nóc mà lo suốt đời
Tìm đâu ra nữa mà tìm
Một miền ký ức đã chìm trong mơ
Tìm làm chi cái vu vơ
Đánh rơi từ thuở dại khờ còn đâu.
Gập ghềnh mỗi bước nông sâu
Gửi vào Lục bát đôi câu thật lòng
Kệ chuông, kệ mõ, kệ thày
Lại đây ăn trái táo này cùng em!
Tội chi nuốt nước miếng thèm
Không ăn thì cũng bị em... ''bắt đền''!
Chuông chùa một sáng như rên
Lửa tình Mầu Thị đốt đền... Thiện tai!!!
Cánh chim chợt nhớ thương mùa
Tìm về tổ cũ ngóng trưa gọi chiều
Biết không nâng nổi cánh diều
Thầm nghe chiếc lá rơi vèo tuổi xuân
Ngày đi bùn đất lấm chân
Mấy khi ngoảnh lại, mấy lần về đâu?