“Ngày Sinh giờ đã lùi xa
Chỉ còn Ngày Chết đợi ta cuối trời”*
Thôi đừng hờn giận mình ơi
Tung tăng anh chỉ biết bơi gần bờ
Lý Ngư vọng nguyệt đáy hồ
Mộng mơ ảo ảnh vần thơ hão huyền
Vui vờ, khóc thật ai hay
Cánh diều quê đã đứt dây mất rồi
Em như bùn nát chân đồi
Chỉ còn lại một nụ cười búp-bê
Phút nông nổi, gái chân quê
Áo hai dây buộc bốn bề bão giông
Cuối hè còn khát cơn mưa
Mùa thu xanh ngọc vẫn chưa hiện về
Gió buồn lướt thướt triền đê
Đơn côi vương mảnh trăng thề rưng rưng
Người ơi! Ngày ấy còn không?
Sao tôi trộm nhớ, thầm mong não lòng
Đừng bắt em làm người tình
Gió mùa gọi nắng ẩn mình vào đông
Đêm dài người có hay không
Tim em thấp thỏm chờ mong anh về
Đừng bắt em với hoang mê
Sương ngoài song cửa buốt tê dại hồn