Quê em Hòn Đất - Kiên Giang
Em trẩy hội, tấm lòng vàng đấy thôi...
Dẫu rằng cách trở xa xôi
Nhớ câu lục bát "người ơi" tìm về
Rợp trời khăn xếp áo the
Em như cô Tấm hiện về bên anh
Nhớ bao ngày tháng yên lành
Bóng hình em mãi làm anh thương thầm
Giờ em ở chốn xa xăm
Đành thôi đã hết, trăm năm mất người
Chúc cho em mãi vui tươi
An vui hạnh phúc cùng người em yêu
Người quê, quen với đường cày
Nay thành Lý Bạch... thơ dày nghìn trang
"Tịch Điền " đây Thiếp kia Chàng
Mải vui quên hết... lời vàng em xa.....
Lạ chưa? Phố thị phồn hoa
Câu thơ xưa cũ... thế mà vẫn say!
Hội vui… thôi đã tan rồi
Sao lòng ta mãi bồi hồi vấn vương
Kìa bao gương mặt mến thương
Kìa bao ánh mắt còn đương ngỡ ngàng
Bao nhiêu sợi nắng vương tràn
Bấy nhiêu nhung nhớ tỏa lan tình người
Ngày Thơ Lục Bát lung linh
Nâng câu Sáu - Tám vươn mình bay xa
Khai sinh từ thuở ông cha
Trải bao sóng gió tinh hoa rạng ngời
Như viên ngọc sáng dâng đời
Trao ta từ tiếng ru hời mẹ cho
Trong veo, ngọt lịm câu hò
Ca dao sâu sắc... mãi kho của đầy…
Bốn phương tụ họp về đây Mừng ngày lễ hội sum vầy bên nhau Miếng trầu cánh phượng em trao Hẹn ngày lục bát năm sau lại về Đêm về mượn cánh thần tiên Nhẹ bay ru giấc mơ hiền bên em
Hội về bánh đúc bánh đa
Gánh gồng xuống phố làm quà tặng nhau
Người thơ quen tiếng từ lâu
Mượn vần lục bát trao câu tâm tình
Dịu dàng mắt biếc môi xinh
Áo dài khăn đóng chúng mình trong tay
Một hôm, tôi nói với nàng:
Nhương nhau để dạ, muộn màng để đâu?
Nàng không đáp, đứng, cúi đầu
Một cơn gió lạnh, buồn, rầu, bay qua…
Một, hai, ba, bốn người già
Sáng ra hiên chợ uống cà phê chay
Một thời xa vắng chia nhau
nhớ thương vương lại đằng sau còn dài
một thời xa vắng chia hai
dấu chân mãi mãi chụm ngoài bờ đê
Cũng từ độ ấy xa quê
hương bồ kết cứ đi về đêm đêm
Đọc thơ, biết tiếng từ lâu
Bây giờ mới gặp lần đầu... thấy quen
Này anh, này chị, này em
Chiếu thơ Lục bát ngồi xen trẻ già
Trao câu lục bát làm quà
Rượu mời chưa nhấp đã ngà men say