Chủ nhật, 12/07/2026,

Áo em mớ bảy mớ ba Thơ đề dải yếm, mặn mà đổi trao Say sưa mượn khói thuốc lào Tỉnh say, say tỉnh cho nhau nụ tình
Mưa còn sùi sụt nguồn cơn, Nghẹn ngào chi nữa, giận hờn giọt rơi. Cho đời trong sạch mưa ơi! Cho tình ta mãi tinh khôi ban đầu. Rền vang sấm tiễn mưa ngâu, Đêm thu ươn ướt thẫm màu mắt ai.
Biết rằng người của người ta Làm sao giữ được để mà nhớ thương Chỉ là một chút khói sương Qua miền cỏ lạ chút hương trêu người
Tiếng trầm, tiếng bổng nhắn ai Lúc khoan, lúc nhặt, ngân dài câu ca Ân tình, con nối nghiệp cha Nặng sâu nghĩa mẹ, cũng là ý con
Nỗi niềm xưa để hôm nay Lặng im hồn đá thức đầy khát khao Người về đất gọi xôn xao Chút mai sau có lẽ nào... mong manh? Đường chiều em nắm tay anh Rừng dương cát trắng dừa xanh ngút ngàn.
Xòe tay em níu giấc mơ Nghẹn lòng hoa sữa ai chờ phố khuya Xòe tay níu bước em về Con đường qua ngõ tóc thề ngang vai
Mua dầm thừng mục đứt ra Mình, ta xa cách, tình xa vời vời Sợi dây chắc nhất trên đời Giăng từ ánh mắt đến lời trái tim
Mong manh từng giọt mưa gầy Không ướt áo, chỉ làm cay mắt người Quán nghèo nghe lạnh mưa rơi Ly cà phê đắng khoảng trời hoàng hôn Sao không xối xả từng cơn Cho trôi đi hết nỗi buồn ngày qua
Miếng cau cong nét trăng ngà Bấy nhiêu năm đủ ngẫm xa nghĩ gần Khi gió bấc lúc mưa dầm Ôn nghèo gợi khổ tơ tằm còn vương
Chim quyên ăn trái nhãn lồng Lia thia quen chậu bạn tâm đồng nơi đâu? Ngày xưa mưa nắng chưa sầu Ai thề ai thốt: duyên đầu trăm năm Khi nào trăng vắng đêm rằm Thì tình ta mới xa xăm đất trời
Thôi nào, khóc một lần… thơ! Thả rơi cho hết dại khờ trên tay Thôi nào, cười một lần… say ! Nghiêng vai hẫng cả màu mây, bóng người
Tựa vào nhau cho thật lâu Để nghe lòng ấm Vẹn câu thơ tình… Bỗng dưng trời cũng thương mình Nghiêng chiều đổ vạn giọt tình vào tay Chiều ơi, sao chẳng thật dài?! Để cho cơn khát lai rai sang mùa…
Trước tiên Trước Trang [1021 ,1022 ,1023 ,1024 ,1025 ,1026 ,1027 ,1028 ,1029 ,1030 ,1031 ,1032] Tiếp  Cuối cùng