Nỗi niềm xưa để hôm nay
Lặng im hồn đá thức đầy khát khao
Người về đất gọi xôn xao
Chút mai sau có lẽ nào... mong manh?
Đường chiều em nắm tay anh
Rừng dương cát trắng dừa xanh ngút ngàn.
Mong manh từng giọt mưa gầy
Không ướt áo, chỉ làm cay mắt người
Quán nghèo nghe lạnh mưa rơi
Ly cà phê đắng khoảng trời hoàng hôn
Sao không xối xả từng cơn
Cho trôi đi hết nỗi buồn ngày qua
Chim quyên ăn trái nhãn lồng
Lia thia quen chậu bạn tâm đồng nơi đâu?
Ngày xưa mưa nắng chưa sầu
Ai thề ai thốt: duyên đầu trăm năm
Khi nào trăng vắng đêm rằm
Thì tình ta mới xa xăm đất trời
Tựa vào nhau cho thật lâu
Để nghe lòng ấm
Vẹn câu thơ tình…
Bỗng dưng trời cũng thương mình
Nghiêng chiều đổ vạn giọt tình vào tay
Chiều ơi, sao chẳng thật dài?!
Để cho cơn khát lai rai sang mùa…