Chủ nhật, 12/07/2026,

Lòng người khó dọ nông sâu Nụ hôn chưa ráo môi nhau đã nhòa Khác chi nhất dạ tàn hoa Chập chờn giai điệu lời ca không hồn
Cuối thu lá rụng bay vèo Lòng anh thao thức vàng theo với mùa. Lá hoa đường cũ ngày xưa Có còn hay đã chuyển mùa sang đông Chiều về nghe lạnh sương hồng Mưa lâm râm nhớ đôi vòng tay xưa.
Ai mua thu tôi bán cho Mùa đang rớt giá so đo làm gì Ít tiền qua ngắm rồi đi Xênh xang gom cả chục bì về phơi Rẻ thì trả giá mua chơi Đắt thì thôi, kẻo lại vơi túi tiền...
Ông trời sao nỡ chẳng thương Để em gối chiếc nửa giường trống không Ông trời sao thổi gió đông Để em thêm lạnh trên đồng hôm mai
Con về đất mẹ vườn xưa Vẫn cây cau, vại nước mưa… vơi đầy Vẫn xanh chùm khế mọc dày Vị chua dấm dẳng bao ngày… vẫn chua Vẫn đây cánh võng đung đưa Lời ru hồn vọng dịu trưa nắng hè
Hàng me hát tiễn nắng chiều Hàng sao đứng lặng rong rêu tháng ngày Trà Vinh một thoáng mê say Đem thơ ta rắc xuống đầy phố hoa.
Gió lay khe khẽ bờ rào Mồng tơi tím rụng xuyến xao một thời Câu thơ vá víu nửa vời Đan mây lên tóc nỗi đời trắng đen Mưa chi cho nhớ lên men Lâng lâng thèm chút môi sen má hường
Cần (Nguyễn Văn Thi)  (28/09/2010)
Cần trăng soi tỏ lối về Cần sao thao thức canh khuya cùng người Cần trang sách sẻ buồn vui Câu thơ xao xuyến, bồi hồi mùa sang Cần lời ru mẹ dịu dàng Vợi muôn cay đắng, gian nan dập vùi
Du xuân rừng núi Sa Pa Từng vầng mây ấm la đà cuốn theo Đưa tay hái cụm mây chiều Xòe ra đếm được mấy điều dại khôn
Ở đâu trong cõi bình thường Nơi người vẫn rạng ánh dương thuở nào? Lòng em - tình sóng dạt dào Lòng người - vách núi gió bào đá nghiêng
Tiếng rao vọng buốt canh thâu Đường xa não nuột nát nhầu mưa rây Vạc kêu đêm mỏi cánh bay Trần ai bao kẻ ăn mày thế gian? Hình như chim lạc gọi đàn Giữa chừng đêm ánh sao tàn tạ rơi
Cõi Trần bổi hổi niềm thương Thung sâu nhìn, ngỡ đêm trường... bên nhau Hỏi Thanh thiên, hỏi Bể dâu Nhớ nhung nhung nhớ vì đâu chất chồng?
Trước tiên Trước Trang [1021 ,1022 ,1023 ,1024 ,1025 ,1026 ,1027 ,1028 ,1029 ,1030, 1031 ,1032 ] Tiếp  Cuối cùng