chuông xa thẽ thọt song đào
lời kinh Bát Nhã nao nao phận người
ta hồn nhiên nhoẻn miệng cười
thở ra thường trụ những lời an nhiên?
Bồ Đề kết hạt linh thiêng
chờ đông qua, tới tháng giêng nảy mầm
Sông là bạn học của ta
Ta học sông cách phù sa đắp bồi
Sông văn chảy dọc cuộc đời
Nguyễn ngồi câu chữ
dưới trời mưa đêm
Có cô gái trẻ làng bên
Ra sông giặt lụa vào đêm Nguyễn về
Nỗi đam mê cháy hết mình
Muôn người ai chẳng dập dềnh nổi trôi
Trăm phương nghìn hướng nào thôi
Vẫn hăm hở vẫn bồi hồi nhịp xuân
Tấm lòng vượt những gian truân
Núi sông ngăn cách… như thuần thục hơn
Anh hôn thót dóng cầu vồng
Lạc ơi lối cối làm bong tiếng chày
Một chiều nhún nhiếng thơ ngây
Em cong ngón út rút mây về đồng
Anh hồng hộc gió chạy rông
Con cào cào ngố đá phồng tuổi thơ
Em là con nít lau nhau
Đang buồn bất chợt cười ào vui ngay
Chưa hoàng hôn đã hết ngày
Đêm rình mơ giấc mình đầy trong nhau
Anh ừ, con nít đã sao
Miễn là đừng để bào hao phận người
Trăng kìa trăng cháy một trăng
Lần khần phố cõng bóng dằn vặt nghiêng
Tôi ngồi nhấm nháp muộn phiền
Em đi ngoài ngõ tóc hiền từ buông
Người đông đường chật mà thương
Mắt xanh treo ngược cuối phương trời Hàn
Sòng sọc xong điếu thuốc lào
Lâng lâng được đắm chìm vào say sưa
Nhoáng nhoàng giây phút lơ mơ
Tỉnh như sáo sậu ngủ thừa một đêm
Mịt mù đụn khói bay lên
Ta khù khụ hát một liên khúc giòn
“ Hẳn là sây trái đó anh
Hẳn là đến Tết nhà mình khá hơn…”
Hồn nhiên quá giọng ngọt, giòn
Bổng dưng dậy sóng cuốn hồn vía tôi
Phải em đừng giấu cặp môi
Thơ tôi sẽ vụt sáng ngời màu son
Có gì buồn, có gì vui
Treo câu lục bát ngang trời làm trăng
Cha tôi vẫn dặn tôi rằng
“Con về quê nhớ ra thăm luống cày…”
Con chim gáy ấy đã bay
Vết chân chim cuối đuôi mày còn tươi