Thứ hai, 13/07/2026,

Trai quê chẳng giữ ngọn đèn Đi theo ánh lửa khát thèm phố đông. Chỉ còn nắng với dòng sông Lơ phơ giãi lại từng bông cỏ gà Từ trong tâm khảm sâu sa Sao tôi vẫn nghĩ quê nhà… còn nguyên !
tôi đi trắng một thức ngày quê nhà mưa bóng loay hoay đường về khua khua tháng Chạp dầm dề chân trời mắt mẹ lê thê trong chiều
Tôi là tôi - một nét son Khuyển vào đời rộng nên còn nhớ thương Một đời đi, suốt con đường Quả về tiền kiếp, nhân vương bọt bèo
Ba nằm một cõi một mình Hình như cơn gió thình lình vụt qua Trắng cồn bãi trắng cơn mưa Cuối năm chiếc lá cũng vừa kịp xanh Chân trời mỏng phía mong manh Mùa xuân ẩn dụ tơ mành mù sa
Loay hoay mãi đã nửa đời Chợt khóc, chợt cười, chợt nhớ, chợt quên Ta đang tỉnh hay đang điên Mà sao cứ mãi gọi tên xa vời? Loay hoay mãi đã nửa đời Hồn gầy guộc lặng dưới trời lãng du
Mon men duyên đến thì bưng Không áo cưới, chẳng nhẫn mừng cô dâu Sáng còn cắt cỏ chăn trâu Chiều về đã vội gánh trầu vu qui.
Người về vớt lấy đôi câu Ngày xuân- xuân chảy ngang cầu xuân thôi! Giá như hội ấy có người Lộc tơ hẳn đã đâm chồi với xuân
… Người ta nói hết chiến tranh Sao con đi tự ngày xanh chưa về? Dây diều con thả bờ đê Mục trong tay Mẹ… con về đi con. Lỡ mai sức Mẹ chẳng còn Con về ai đón? Nắng giòn ai che?
Đêm tàn đụng một giấc mơ Buồm thâu cả gió lặng chờ sông trôi. Chông chênh ở trọ trên đời Gom câu góp chữ viết lời chung chiêng.
Dư âm ngày cũ miên man Giữa mùa én liệng chảy tràn suy tư Thoảng hương nồng ấm tình thư Nụ yêu mê đắm dường như mãi còn.
Tiếng đàn ... Là giọng thở than Vân Tiên gặp nạn giữa đàng sa cơ. Tiếng đàn ... Là mảnh khăn tơ Ỷ Lan dệt lụa đến giờ còn bay.
Núi mòn đá cũng mồ côi Lá vàng theo gió lên trời mà xanh Tiếng rìu vỗ dạt chân gành Mà như dăm vỡ găm quanh phận mình
Trước tiên Trước Trang [997 ,998 ,999 ,1000 ,1001 ,1002 ,1003 ,1004 ,1005, 1006 ,1007 ,1008 ] Tiếp  Cuối cùng