Thứ hai, 13/07/2026,

Đâu rồi, gương mặt lung linh? Trăng vàng soi tỏ chúng mình bên nhau Tình yêu - hạnh phúc - nỗi đau Hờn ghen - nhung nhớ... muôn màu đấy thôi... !
Thùng thùng giục giã góc sân Những đô vật… Cứ xoay trần vờn nhau… Trầm trồ… Vọng phía sân sau Ồ! Đu ai nhún như cầu bay cao… Lúm đồng tiền… Má ửng đào Mắt đen lúng liếng… Thầm trao nụ cười.
Hình như ai nói câu gì Ta nghe cứ ngỡ thầm thì tiếng mưa Bước chân lên chạm giao thừa Bài thơ đào đỏ cũng vừa nở hoa
Mẹ (Lê Huy Liệu)  (25/01/2011)
Mẹ còn con vững bước chân Mẹ đi con rối lối gần nẻo xa Mẹ ơi con tưởng như là Mẹ qua bên xóm thăm nhà bà con Khói hương nhắc Mẹ không còn Âm dương cách biệt héo hon nắng chiều
Dẫu Đời đang lắm nhiễu nhương Trắng – Đen, Vinh - Nhục... thói thường cạnh nhau Thời gian - liều thuốc nhiệm màu Với Tình yêu... mọi nỗi đau sẽ lành! Dán lên Năm Mới, này anh! Ngoài kia thời khắc yên lành chuyển giao
Tháng Giêng trời tố hoa mua Mưa phùn, lất phất rau chua bạc đầu Ước gì anh có bùa yêu Têm trầu cánh phượng qua cầu cưới em
Mắt nhung sóng sánh sắc ngời Chiều thăm thẳm biếc trao lời thiết tha Xuân về nụ hẹn đơm hoa Cằn khô bỗng hóa nõn nà chồi mơ.
Trả dần Nợ còn - lãi nặng - chịu đau, Khất lần là để năm sau trả dần. Một năm lũ cận, bão gần, Mùa màng... thất - bát, nợ nần nặng thêm.
Gặp đây bao nỗi bồi hồi Rưng rưng em kể chuyện đời xót xa Má em vẫn ửng mầu hoa Mắt em vẫn đẹp như là mùa xuân
Lá rơi vàng sẫm mặt hồ Tiếng yêu thương vẫn đợi chờ tháng năm Con thuyền gối bãi phơi dầm Cát còn thương những dấu chân nhạt nhoà
Sông Hương thuyền vẫn gác sào Tình anh Em vẫn neo vào lưng ong? Trường Tiền cong nét mi cong Nhớ anh đừng chớp kẻo giông bão về!
Tự bạch (Đỗ Hàn)  (22/01/2011)
Quẩn quanh với những u sầu Những toan Những tính Những mầu ghét, yêu… Ta ngồi lo bữa cơm chiều Ngoài kia nắng đã đựng nhiều ban mai…
Trước tiên Trước Trang [997 ,998 ,999 ,1000 ,1001, 1002 ,1003 ,1004 ,1005 ,1006 ,1007 ,1008 ] Tiếp  Cuối cùng