Sự kiện “Sát thủ đầu mưng mủ” bị dừng phát hành khiến công chúng liên hệ tới một bài hát nổi tiếng của nhạc sỹ Trương Quý Hải - "Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa" cũng bị nhại lời. Phóng viên VietNamNet đã tìm gặp nhạc sĩ Trương Quý Hải và các "tác giả" đã nhại lời ca khúc của anh.
Những ngày tháng này, hoạ sỹ Nguyễn Thị Hiền thường “vội vã trở về vội vã ra đi” chặng TPHCM - Hà Nội để lo việc mà chị đau đáu lâu nay: Làm nhà lưu niệm bố mình - nhà văn Kim Lân.
Nhìn năm sinh (1930), nhẩm số tuổi thì thấy ông đã 81. Ngạc nhiên, không vì tuổi thọ, mà vì thấy một "cây bút già" lại viết được những trang văn trẻ trung, hóm hỉnh và nhẹ nhõm lạ kỳ. Ông nhà văn già (không mấy nổi tiếng) ấy có cái tên là Văn Biển, còn cuốn sách ấy có cái tựa là Hiệp sĩ vô hình (Phương Nam và NXB Hội nhà văn ấn hành).
Nhẩn nha đến với văn chương, đến nay gia tài của Hạnh Thủy không nhiều, nhưng 13 truyện ngắn trong tập đầu tay “Mưa ngược sáng” của chị cho thấy, nữ tác giả là người nghiêm cẩn với từng con chữ và có khả năng đồng hành cùng công việc sáng tạo.
Có một Phan Vũ - nhà thơ. Ông nổi tiếng với trường ca "Em ơi! Hà Nội phố", nổi tiếng là nghệ sĩ trình diễn thơ đầu tiên ở nước ta. Phan Vũ đọc thơ xong rồi, đốt bản thảo, coi như tác phẩm ấy đã trở về cõi hư vô. Chính nhà thơ cũng tự nhận mình thích đọc thơ hơn in thành văn bản.
Chị đi biền biệt. Chị nghĩ đơn giản thôi, vận mình đang đến, phải cố cày để kiếm được bao nhiêu thì kiếm. Vậy mà, đến khi chị giật mình tỉnh ra, người đàn ông của chị đã rời xa chị…
Ðất Kinh Bắc có nhiều người được gọi là "dị nhân" bởi những niềm đam mê rất "quái", trong đó có võ sư Trịnh Như Quân ở thành phố Bắc Giang. Ông yêu sáo sắt khổng lồ và khổ luyện nhiều ngày để có thể sử dụng thuần thục chúng, tạo nên những giai điệu say đắm lòng người.
Nhà thơ Phùng Quán có hai mối tình sâu đậm xuyên suốt cuộc đời. Mối tình thứ nhất là với vợ anh, cô giáo Vũ Bội Trâm. Người phụ nữ Hà thành phúc hậu này không chỉ đã chia sẻ mọi gian truân mà còn nhẫn chịu nhiều chuyện đào hoa của anh, một lòng chung thủy với anh suốt cuộc đời.
Cho tới nay, Mã Thiện Đồng là cây bút nữ đầu tiên ở nước ta có hai đầu sách viết về các chiến sĩ tham gia đoàn tàu không số. Chân phương, giản dị, những bài ký, ghi chép trong hai cuốn sách “Ký ức tàu không số” (NXB Tổng hợp TPHCM, 3.2010), “Đoàn cảm tử quân trên biển” (NXB QĐND, 10. 2011) của chị đã phần nào khắc hoạ chân dung “rất đời” của những chiến sĩ tàu không số...
Cho rằng khán giả vẫn dành rất nhiều tình yêu cho hài kịch, NSƯT Chí Trung khẳng định, không có chuyện “bão hoà” trong làng hài, vấn đề là có dám nghĩ, dám làm hay không thôi.
Nếu như công việc “khai quật mộ cổ” cho ông nhiều đam mê, thì vấn nạn giao thông lại khiến ông bức xúc, và hình thành nên “cảm hứng” để sáng tác nhạc.
Không thiên về triết lý, không đao to búa lớn, những câu thơ của Trần Vũ Long gieo vào bạn đọc sự mộc mạc, hồn hậu theo kiểu duy tình. Bạn bè nhận xét, Trần Vũ Long “cồng kềnh nhưng dễ vỡ”, chẳng ai nghĩ người đàn ông trông rất giống một… ông Tây ấy lại có thể rơi nước mắt vì những chuyện hết sức đời thường…