Cây mai nghiêng bóng hiên nhà
Dáng thanh gốc cổ, nở hoa trắng ngần
Bao ngày chăm chút chuyên cần
Dầm mưa dãi nắng chẳng ngần ngại chi
Cây mai nghiêng bóng hiên nhà
Dáng thanh gốc cổ, nở hoa trắng ngần
Bao ngày chăm chút chuyên cần
Dầm mưa dãi nắng chẳng ngần ngại chi
Con về thăm lại tháng ba
Nhặt bông hoa gạo đỏ lòa mà thương
Nắng non còn đọng đầu sương
Hao gầy bóng mẹ cuối đường xa xăm.
Ta nâng chén ở ngang mày
Ngửa mặt lên dốc cạn ngày vào đêm.
Thêm này nữa đá phải mềm
Lôm rôm vó ngựa qua thềm lá rơi.
Ruổi rong theo cánh con chuồn
Xuôi về biển hẹn đổ cơn mưa rào.
Nỗi lòng biển mặn khát khao
Nhớ chi muôn sóng cồn cào ngày đêm.
Buộc thuyền bằng sợi gió đêm
đêm sâu thăm thẳm mắt em sông Cầu
cái đêm lục bát mang bầu
để thơ sinh hạ nỗi đau cuộc tình
Xuân sang Đà Lạt xanh trời
Gió vờn mặt nước, mây trôi lững lờ
Hồ Xuân Hương đẹp như mơ
Đôi ta lạc giữa đôi bờ yêu thương
Duyên thầm chị gói vào trong
Cái duyên chiều muộn chị hong ra ngoài
Thế mà tình chửa vắt vai
Bướm ong cũng chẳng đoái hoài tìm hoa