Thứ bảy, 13/06/2026,


Thơ chiến tranh trong bút pháp bình luận đã đóng góp trực tiếp vào công tác tư tưởng thời chiến. Tầm vóc cuộc chiến tranh cũng như tầm vóc của thơ hiện lên khá rõ ở đây.

 Đọc tập Miền gió ngược của Dung Thị Vân, bạn đọc bắt gặp ngôn ngữ gần gũi, mộc mạc, chân tình, như lời tâm sự, không cầu kỳ về hình thức, câu chữ tự nhiên đời thường. Ấy là Dung Thị Vân có ngôn ngữ riêng của mình, mộc mà thanh, gần mà sang, chân tình mà cũng rất tinh tế. Đó cũng chính là điều Miền gió ngược đã làm được để bạn đọc cùng hành trình miền ngược gió với Dung Thị Vân.

Nhưng bàn về thơ như thế nào? Chúng ta cần phân biệt: bàn về thơ có trách nhiệm, có sở cứ; khác với bàn lung tung vô trách nhiệm – bàn để trưng diện, khoe mẽ, làm sang, bàn để “được ăn, được nói”.
Vận mệnh thơ như vận mệnh con người. Từ chối tự do sáng tạo như từ chối một con người. Còn gì đau đớn hơn khi tác phẩm nghệ thuật của họ bị chối bỏ? Tất nhiên thơ ca vốn không dung nạp sản phẩm trá hình, nó không phải là nó.
Miền thơ ấy tạo ra dòng chảy thi ca giàu bản sắc. Thơ hay phải giàu bản sắc. Thơ xứ Thanh đã và đang hòa vào dòng sông thi ca dân tộc, góp phần làm nên sự đa dạng, phong phú của thơ ca Việt Nam, của bản sắc văn hóa Việt Nam.
Và nếu bảo thơ không cần công chúng, thơ làm xong chỉ để trong tủ, không ai biết thì làm thơ để làm gì? Hay thơ chỉ còn là tiếng nói thì thầm đơn lẻ, ú ớ, mộng mị, mê muội trong góc khuất của chính nó?

Thơ vốn hay ở sự bình dị mà truyền tải đời sống hiện thực, thổi hồn cho sự bình dị ấy. Những hình ảnh thơ Trần Hồng Giang trong “Chuồn chuồn phố” không cầu kỳ, nhưng khi đọc vẫn có thể nhớ lâu.

Gần 10 năm chuyển sang làm phim truyền hình, “tự dưng cảm thấy sốt ruột”, đạo diễn Nhuệ Giang trở lại với điện ảnh bằng việc bắt tay ngồi viết rất nhanh kịch bản phim truyện nhựa Tâm hồn mẹ. Phim lấy ý tưởng từ truyện ngắn cùng tên của nhà văn Nguyễn Huy Thiệp.

“Hồ đồ” là cuốn thứ hai sau “Hư thực” nằm trong bộ ba tiểu thuyết của Phùng Văn Khai, được NXB Văn học ấn hành, vừa ra mắt bạn đọc. Cũng như “Hư thực”, “Hồ đồ” vẫn trung thành với cách sử dụng hồi ức như là phương tiện chính, chuyển tải các dữ liệu hiện thực từ nhiều cấp độ khác nhau, hình thành một tầng chìm tư tưởng, quy chiếu những giá trị thẩm mỹ, tái hiện những phần khuất lấp của lịch sử.

Trong Tạp Chí Thơ tháng 8-2011 giới thiệu cảm nghĩ về thơ của nhà phê bình Secgio Sonmi có đoạn: “… Những đặc thù càng sâu sắc, thi sĩ càng tiệm cận đến tính phổ biến thì thơ càng khơi dậy ở những người khác tiếng vang cộng hưởng”.

Là người Hà Nội gốc, đi xe đạp, xài đồ "xịn", nhưng anh lại chuyên vào vai nông dân đặc sệt. Ít người biết họ, tên đầy đủ của anh là Nguyễn Tiến Quang, nhưng nói đến Quang Tèo thì ai chẳng biết. Và anh đã có cuộc trò chuyện thú vị về nghiệp diễn viên hài...

Nếu Chim Trắng không đứng ra nhận trách nhiệm lúc đó, có thể tuổi học trò của Lê Thiếu Nhơn sẽ bị kiểm điểm nặng. Và cả bọn học trò chơi chung trong bút nhóm, đang tập tọng viết lách ở tỉnh lẻ năm ấy sẽ rã đám. Chúng tôi ngưỡng mộ 'hiệp sĩ' Chim Trắng từ đó.

Trước tiên Trước Trang [97 ,98 ,99 ,100 ,101, 102 ,103 ,104 ,105 ,106 ,107 ,108 ] Tiếp  Cuối cùng