Thứ ba, 26/05/2026,


TẶNG MỘT SƯ NỮ... (21/04/2009) 

TẶNG MỘT SƯ  NỮ...

 

Đặng Vương Hưng 

Thất tình, em bỏ đi tu

Để chùa thêm một nhà sư trốn đời

 

Chỉ thương mái tóc em thôi

Dài, đen, óng mượt... Hết rồi còn đâu!

 

Bỗng nhiên lòng cứ nhói đau

"A di đà phật"! - Nghe câu em chào...

 

Bồ Tát - Người ở nơi nao?

Cứu khổ, cứu nạn đã bao kiếp người

 

Về đây - Xin một lần thôi

Để cho mái tóc em tôi lại dài...

                                (Tháng 12-1997)

 

     “Có những bài thơ ta có thể đọc đi đọc lại. Nhưng bài thơ này giống như... "một nén nhang đã thắp", tôi chỉ dám đọc một lần thôi! Mái tóc đen óng mượt  của sư nữ có thể lại dài... Nhưng cuộc đời của một nén nhang không thể đỏ hai lần!

Bởi vậy, tự dưng thấy vừa sợ lại vừa thích được vào chùa!”

                          (Hoàng Nhuận Cầm)

 

     "Vẫn biết đi tu là phải quên hết lòng trần. Nhưng ở chùa thì không phải ai cũng có mục đích giống nhau. Thế mới có chuyện nhiều kẻ "chán đời" và muốn "trốn đời" thì bỏ nhà vào chùa làm sư!

     Nhưng mà, vị sư nữ này chắc hẳn phải đẹp lắm (mô phật!), đến nỗi nhà thơ vốn đa tình đã không cầm lòng được, mới buông lời chọc ghẹo đấy thôi."

                               (Lê Đình Thắng)

 

     "Bài thơ có được cách nói kín đáo, tế nhị là nhờ mái tóc sắm đạt vai trò một cái cớ. Mới hay cái sự đi chùa, người ta (a di đà phật, cầu giời chỉ có các thi nhân) cũng nhiều lý do lắm đấy."

                          (Nguyễn Trọng Hoàn)

 

     "Một sự ân hận muộn màng, hay tiếng lòng của một kẻ đa tình và đa đoan. Nhưng cũng có thể là một sự xót xa đồng cảm với nỗi đau, mất mát của tình duyên.

     Lời thỉnh cầu ngỡ như hết sức đơn giản "Để cho mái tóc em tôi lại dài" lại chính là biểu hiện của tình yêu và hạnh phúc của người con gái. Thương nhiều, thương lắm đấy sư nữ ơi!"

                                   (Hoài Hương)

 

     “Xa lánh cuộc đời và đến với cửa phật chỉ là hình thức chạy trốn chính mình của những tâm hồn yếu đuối, luôn sầu cảm và bất hạnh.

Nhưng ngộ nhỡ sư nữ hiểu được tình cảm của chàng thi sĩ giành cho riêng mình thì... Bồ Tát buồn lắm đấy!"

                           (Bùi Tuyết Nhung)

 

     “Tình yêu chẳng phải chuyện đùa!

      Hình như ai đó bỏ bùa… nhà thơ?”

                              (Nguyễn Đình Trọng)

 

     "Nguyên nhân của sự thất tình này, biết đâu lại chính là từ... Nhà thơ. Bởi lẽ, tác giả đã tỏ ra khá cặn kẽ từ cái thời "sư nữ" (bây giờ), "em tôi" (ngày trước)...

     Nhưng thôi, tìm hiểu nguyên do ấy làm gì! Chỉ biết rằng sẽ chẳng có Bồ Tát nào nghe lời thỉnh cầu của Nhà thơ cả. Tôi trộm nghĩ: Biết đâu, khi đọc xong 10 câu thơ  rất ngắn và rất lẳng này, "mái tóc em tôi lại dài" ngay tức khắc!"

                              (Trương Nam Hương)

 

 

 

--------------------------

TRÍCH HỌC QUÊN ĐỂ NHỚ

 

 

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  ĐẶNG THY ĐÔNG - ddangthidong@yahoo.com - 01266045896 - XUÂN PHONG-GIAO XUÂN-GIAO THUỶ-NAM ĐỊNH  (Ngày 29/10/2009 07:55:58 AM)

Cái nhìn của người đời bao giờ cũng khác những người trong cuộc. Có thực sự chắc rằng ''em tôi''muốn đi tu chỉ vì ''thất tình''? Đường đời đường đạo, hai đường thẳng song song sao có thể gặp nhau được.''Em tôi''làm tốt việc đời, ai kia làm tốt việc đạo, sẽ gặp nhau ở điểm xuất phát đầu tiên

'' Duyên đời kì ngộ ngẫm hay

Em tôi khép cửa heo may không buồn

Anh như đôi cánh chuồn chuồn

Bay cao liệng thấp triều cường nhân gian

Em về đóng cửa đa đoan

Tây Phương mong gặp cánh xoan tím đầy

Anh về gò má hao gầy

Ngẩn ngơ thêm một chén đầy chát chua.

Đặng Thy Đông

Các bài khác: