Thứ ba, 26/05/2026,


Cảm nhận về “Nhớ mưa ngồi viết vu vơ” (18/04/2009) 

Nhớ mưa ngồi viết vu vơ

Tôi ngồi gõ sấm xa xôi
Cầu mong tháng sáu lên ngôi mưa rào

Lạy trời mưa xuống... Mưa nào
Cho trên ướt dưới, cho vào ướt ra

Cho em về ướt áo ta
Đem câu thơ cũ bổ ba têm chiều

Thôi rồi, chưa hết tuổi yêu
Lấy mưa mà buộc lại điều vu vơ!

Ai khôn kháy, ai dại khờ
Mốt mai chưa tới, bây giờ chửa sang

Mưa rào cởi tấm đa mang
Tóc em ướt dọc đò ngang bỏ bùa

Lạy trời mưa xuống... Nào mưa
Để tôi ôm lấy ngày xưa mà chèo...

 

4 / 2008

Nguyễn Hữu Quý

 

 

 


      Trước khi viết cảm nhận và gửi lời cảm ơn trân trọng đến anh Nguyễn Hữu Quý, cho phép tôi chân thành cảm ơn chị Kim Oanh và anh Đỗ Tiến Thụy đã (gián tiếp) làm cầu nối để tôi được có dịp biết nhà thơ Nguyễn Hữu Quý.
       Tôi chưa quen anh, chưa gặp anh bao giờ nhưng có phải sự nhiệt tình chia sẻ cảm nhận về thơ, về  một số vấn đề xảy ra xung quanh blog ở nhà anh từ phía tôi đã là nguồn cảm hứng để anh viết cho tôi bài thơ Nhớ mưa ngồi viết vu vơ.
      Bài thơ được viết theo thể thơ lục bát, thể thơ tôi rất yêu thích. Từng cặp, từng cặp  câu sáu trên câu tám dưới hòa điệu một cách rất ăn ý. Nói ra thì các bạn lại bảo 'Khen nhà thơ viết thơ có khen cả ngày không hết lời' kiểu như khen nịnh 'phò mã tốt áo' nhưng quả thật lối viết về những hiện tượng thiên nhiên, về mưa rào… đã được anh sử dụng rất ấn tượng. Xen trong thiên nhiên ấy có tình người rộng mở, tiếng bước chân nôn nao muốn tìm về ngày xưa, tìm về miền yêu thương vốn cất giữ nhiều kỷ niệm.

 

Tôi ngồi gõ sấm xa xôi
Cầu mong tháng sáu lên ngôi mưa rào

 

Hình như có sự nóng lòng chờ đợi lắm? Chủ thể đang muốn hóa thành trời để gọi cơn mưa rào đầu hạ, không phải là câu nghi vấn nữa rồi:
 

Lạy trời mưa xuống... Mưa nào
Cho trên ướt dưới, cho vào ướt ra

 

Như để tiếp thêm sự mong ngóng chờ đón một trận mưa rào thật mát lành dù bây giờ mới đang 'Tháng tư về'. Ở câu lục bát tiếp sau, chủ thể lại  một lần nữa nhấn ý hãy mưa đi, hãy tưới ướt cánh đồng  khô hạn của trưa hè oi ả đi nào. Ở câu:

 

Cho em về ướt áo ta
Đem câu thơ cũ bổ ba têm chiều

 

Anh đã uyển chuyển sử dụng câu ca dao 'Quý nhau cau sáu bổ ba', tôi cũng đã từng rất yêu thích và chắc chắn trong mỗi tâm hồn bạn yêu thơ cũng từng mê mẩn ý nghĩa thi vị của câu thơ ấy để nói lên tình người: yêu, thương, quý, mến. Chữ 'bổ ba têm chiều' theo ý tôi anh sử dụng rất tuyệt vời trong  hoàn cảnh này. Hãy cùng tôi đi tiếp trong cơn mưa rào mùa hè nhé:

 

Thôi rồi, chưa hết tuổi yêu
Lấy mưa mà buộc lại điều vu vơ!

 

Bao thi nhân đã khẳng định rằng 'Tình yêu không có tuổi' rồi mà, cho nên hết tuổi yêu là điều không tưởng khi trái tim còn đập thậm thịch trong lồng ngực, máu vẫn đỏ hồng chảy rần rật trong huyết quản thì chừng đó tình yêu chưa hết bao giờ. Nhà thơ Xuân Diệu đã viết “Tôi muốn buộc gió lại / Cho hương đừng bay đi', ở đây, anh lại lấy mưa mềm buộc chặt lại những điều vu vơ? Tôi thấy anh viết từng câu từng chữ đều chặt chẽ, liên hoàn, câu trước làm nền để đẩy cho câu sau bay lên.  Tôi rất tâm đắc khi đọc đến câu thơ trên. Rồi đến câu:

 

Ai khôn kháy, ai dại khờ
Mốt mai chưa tới, bây giờ chửa sang

 

                                Và:

 

Mưa rào cởi tấm đa mang
Tóc em ướt dọc đò ngang bỏ bùa

 

'Bỏ bùa' ai, ai 'bỏ bùa' nhỉ khi cơn mưa rào làm ướt tóc em, một hình ảnh thật mềm mại nhưng  lại có sức mạnh đốn ngã cả các đấng trượng phu. Một khi đã bị bùa mê thuốc lú rồi thì 'quên cả lối về' là chuyện rất có thể xảy ra với bất cứ hiện tượng nào. Câu cuối cùng  bài thơ nhấn mạnh cho một niềm mong ngóng:

 

Lạy trời mưa xuống... Nào mưa
Để tôi ôm lấy ngày xưa mà chèo...

 

Không hề có bóng dáng của một tình yêu nam nữ. Anh đã tài tình chuyển những mong chờ cơn mưa rào ấy là để trở về ngày xưa thân mến. Từ 'Nào mưa...' “chèo”… cho tôi cảm giác cơn mưa rào mát lành đầu hạ rất hữu ích, rất có tình để khiến ai cũng muốn một lần được trở về 'ôm' cái ngày xưa thân ái của mình.

Bài thơ để lửng bằng dấu ba chấm, cho phép mỗi người theo đuổi ý tứ riêng của mình về mưa rào, về những ngày xưa. Cách anh viết nhẹ nhàng như đi dạo, nhưng tôi vẫn nhận thấy sự chắc tay vô cùng chuyên nghiệp từ thơ anh. 

Những gì cảm nhận ở trên xin được chia sẻ với bạn bè xa gần của tôi. Bài thơ gắn kết những tấm lòng, giàu tình nhân ái. Tôi cảm ơn anh một lần nữa trước khi gõ phím cuối, tiếng sấm xa từ đâu đó vọng đến... tháng tư, mưa rào,… nào mưa...! 


24.4.08

 

Nguồn: Blog Tình yêu không tuổi

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
Các bài khác: