Chủ nhật, 31/05/2026,

Hoàng hôn nghiêng bóng liêu xiêu
Vết thương tái phát, đau chiều nắng rơi
Ai như rót mật vào tôi
Dịu cơn đau, mất khoảng trời bình yên

 
 
Tháng tư buồn tểnh buồn tênh
Kiếp bèo vẫn cứ nổi nênh kiếp bèo
Vẫn chưa thoát được cái nghèo
Nợ tình vẫn bám còn đeo đến già

 Xuân sang Đà Lạt xanh trời

Gió vờn mặt nước, mây trôi lững lờ

Hồ Xuân Hương đẹp như mơ

Đôi ta lạc giữa đôi  bờ yêu thương

Trót thương sao lại dối lòng
Phải câu hò hẹn cũng mong một lần
Sợ con tạo hóa xoay vần
Trái tim khát vọng đang cần được yêu

 

Duyên thầm chị gói vào trong
Cái duyên chiều muộn chị hong ra ngoài
Thế mà tình chửa vắt vai
Bướm ong cũng chẳng đoái hoài tìm hoa

 
Sáu mươi tuổi lại làm dân
Trời xa xa lắm, đất gần gần ghê
Trong anh chỉ một đường về
Cây đa, bến nước…bốn bề cố hương.

 

 Hát Xoan có tự bao giở?

 Để cho ai đợi. Ai chờ… bâng khuâng!

 Tưng bừng hội mở vào Xuân

Phất phơ tà áo tứ thân yếm đào.

Ngắt thu chiếc lá Bồ đề
làm con đò chở nhau về chiêm bao
nặn tôi ngày tháng hư hao
thời gian sông chẳng cắm sào đợi ai.



 
Chợ quê (Hà Cừ)  (15/04/2026)
Bao năm về lại chợ quê
Người đi vẫn cứ nón mê, áo chằm
Vàng hương, mũ mã tuần rằm
Liêu xiêu chiếc thúng người cầm nơi tay

 
Nước ròng lòng biển phơi ra
Lưng còng bám đá tỉa hà, mẹ tôi
Lấm lem sỏi lẫn sạn vôi
Bãi cồn lũ cáy mồ côi giỡn đùa.

 
Nắng non mới chập chững vàng
Tiếng chim đánh thức lá bàng vội xanh

 
Từng lưu lạc bốn phương trời
Về quê vấp phải một thời vàng son

 
Trang [1 ,2 ,3, 4 ,5 ,6 ,7 ,8 ,9 ,10 ,11 ,12 ] Tiếp  Cuối cùng