Thứ hai, 25/05/2026,

Ôm lòng câu ví không vơi
Nắng mưa nối đất với trời mà đi
Lẽ đời lúc thịnh lúc suy
Lật con cá gỗ thấy gì trên tay?
 
 
 
Heo may rắc kín triền đê
Cỏ xanh se sắt bốn bề gió lay
Mây trôi lững thững chiều nay
Nghe như tiếng lạnh đong đầy hư không

 
Da chàm khăn vấn áo nâu
Vành môi thắm đỏ chỉ trầu thay son
Mồ hôi mẹ ướt vai mòn
Hằn sâu nỗi nhớ trong con từng ngày !

 

 
Bao năm người đã vắng nhà
Huệ thơm ngào ngạt gần xa tháng ngày.
Dâng người lễ vật chắp tay
Nhớ về bến cũ đò này bên sông.



 

Lũ tràn ngập khắp đó đây
Nhà trôi cầu sập mang đầy đau thương
Nước dâng sông cũng như đường
Thầy trò tìm lối đến trường lạc nhau


 

 

Đồng xa sương đã nhoà chiều
Chín mươi tuổi mẹ gầy xiêu bóng về
Con từ bữa ngược nẻo quê
Cội xanh neo đậu thắt the một miền.

 
Vào đền cúi lạy hồn thiêng
Ngoài sân cái rét tháng giêng cũng gày
Bạch Vân Am ở chốn này
Hồn người xưa đã theo mây về trời

 
Nhớ ngày phiêu bạt ruổi rong
Rưng rưng mấy chục năm ròng xa quê
Hội làng mở giữa bến Mê
Thề xưa theo gió… tôi về gặp tôi?
 

 
Nhớ về năm tháng đi xa
Ba lô khoác ánh trăng tà bóng ai
Tưởng bây giờ vẫn nặng vai
Vác dòng kỷ niệm khó cai lắm mà.
 

Đồng thau bầy lẫn với vàng
Một trời ngôn luận. Một sàng rụng rơi
Cơi trầu dập máu thơm vôi
Chiến tranh. Giông bão. Mẹ ngồi nhai đêm.
 
 
 
 
Biển thì rộng, sông thì dài
Với tầm càng bước ra ngoài càng sâu
Con đừng tin những đẩu đâu
Chuồn chuồn cắn rốn, chỉ đau một mình…
 
 
Bước chân về phía tháng ba
Trở về với tiếng ơi à mẹ ru
Mộc miên nhuộm đỏ tâm tư
Tuổi thơ như thể vẫn như ngày nào

Trang [1 ,2 ,3 ,4 ,5 ,6 ,7 ,8 ,9 ,10, 11 ,12 ] Tiếp  Cuối cùng