Bà ngồi hong tóc trước hiên
Làn hương bồ kết thoảng miền quê tôi
Têm trầu ăn quyện với vôi
Lưng còng chống gậy đầu hồi ngó xa
Em trói tôi với Hải Phòng
Lông mày chấp lại mấy vòng kim cô
Không điên thì cũng hóa rồ
Bởi con mắt đắm tình xô chết chìm