Nghiêng chao chiếc lá lìa cành
Nhân gian mặc định thôi đành rụng rơi
Tâm can nhung nhớ nào nguôi
Hiện về hoài niệm phai phôi nồng nàn.
Đầu đông, trời đất chuyển mùa
Chớm heo may lạnh, bất ngờ nhớ em
Nhớ chăn ấm, nhớ nệm êm
Nhớ ngày vui vẻ, nhớ đêm sum vầy.
Con xin tạ một giá đồng
Có tâm Chúa độ, có lòng Chúa thương
“Nhiễu điều phủ lấy giá gương”
Trông lên Thánh Chúa mà nương tựa vào
Vết thương còn mãi trong đời…
Mơ hoài đâu thấy chốn nơi con nằm
Tóc sương, nước mắt khô thầm…
Nỗi lòng đau đáu lương tâm giày vò!
Đưa em qua trận bão người
Bằng câu lục bát của trời cho anh
Đường gần không thấy vòng quanh
Đường xa lại chẳng mong manh chút nào
Hoàng hôn gội tím ngàn xanh,
Trăng non buông lửng Kinh Thành càng mê.
Ngự Bình bảng lảng chim về,
Sông Hương sóng gợn thuyền kề bến mơ.
Yêu sao, tiếng gọi…Mình ơi. !
Lắng vào tâm khảm những lời thân thương
Có nhau gắn bó sẻ nhường
Cả đời đã chọn con đường chung đôi
Quê tôi ở một làng xa
Tên xưa người vẫn gọi là làng Râu
Ao xưa thường bắc nhịp cầu
Hoa dành dành nở vàng au bên rào
Bạn tôi trang lứa cùng quê
Tuổi xuân đi mãi chưa về cố hương
Nhớ ngày còn học ở trường
Xung phong nhập ngũ lên đường hăng say
Hải Phòng người đã về chưa?
Tôi xin gửi một cơn mưa theo về
Theo về đẫm cỏ tím đê
Về xay cối nước góc quê mà ngồi
Còng lưng sớm tối góc làng
Khi thì mớ tép khi quàng xếp dây
Chị như cuống rạ phơi gầy
Mồ hôi nhỏ xuống rãnh cày, bớt khô!
Em về thăm Chị quê ta
Cánh đồng vừa cấy, tiếng gà gáy vang
Đường thu vương sợi nắng vàng
Cửu An bến nước, giếng làng trăng soi.