Sau những công việc của người chiến sĩ an ninh đầy cam go, gian khổ và sau những rong chơi cùng bạn bè thì con người ta lại trở về đời sống nội tâm với những ý thích và ý muốn khác nhau. Ở đây chúng ta gặp một NGỌC THANH trở về đời sống thi ca với những câu thơ khắc khoải, da diết, đợi chờ…
Có lẽ không ai nghĩ rằng tác giả Ngọc Thanh tốt nghiệp Học viện An ninh – Chuyên ngành Điều tra tội phạm và hiện đang công tác tại Tổng cục An ninh I – Bộ Công an mà tâm hồn lại trữ tình và lãng mạn đến thế. Trong anh luôn có một “CÁI ĐẦU LẠNH” và một “TRÁI TIM NÓNG” yêu thương và cháy bỏng… Sau giờ làm việc thì anh lại trở về với chính mình với con tim đam mê và duyên nợ với thơ để thổn thức viêt nên những vần thơ tình nồng nàn say đắm và những phận đời ngang trái mà anh đã gặp… Bốn mùa trong anh luôn lắng đọng những cảm xúc nhẹ nhàng mơ mơ và huyền ảo… Ngỡ bước chân người tình như sương khói, nỗi nhớ ấy khiến tác giả nghẹn ngào và Ngọc Thanh đã dứt khoát chọn cái tên KHÚC GIAO MÙA làm tựa chung xuyên suốt những tập thơ của mình. Từ đó anh đã lần lượt cho ra đời KHÚC GIAO MÙA, KHÚC GIAO MÙA 2 và bây giờ là KHÚC GIAO MÙA 3.
Mở đầu KHÚC GIAO MÙA 3 tôi đã thấy tác giả với những nốt bâng khuâng trong ngơ ngẩn của cuộc tình, nỗi đam mê va chạm lạnh lùng có và không.
Bâng quơ một chút gió hè
Chẳng làm xào xạc bờ tre xanh rờn…
(Bâng quơ)
Có lẽ tình yêu là một dấu hỏi mà trong suốt cuộc đời người ta chẳng biết bởi từ đâu, vì sao và tại sao… Phải chăng đôi mắt em đã va chạm vào đời tôi làm cho mảnh thiên hà rạn nứt.
Anh yêu em chẳng biết vì sao
Chẳng biết bắt đầu từ đâu nữa…
(Chẳng biết)
Vâng, có lẽ cả hai đôi mắt sắc đó đã gặp nhau trong khoảng không vô tận để rồi câu thơ cứ tan vào nỗi nhớ vì đâu… Cho dù có mềm lòng trong khóe mắt của một người con gái thì Ngọc Thanh vẫn luôn trở về với đời sống thực tế để biết mình phải làm gì và đi về đâu.
Đôi mắt em rực cháy vấn vương
Có phải anh là người nhóm lửa…
(Đôi mắt em)
Thi nhân vẫn không quên công ơn của các bà mẹ đã sinh thành ra những người con trong tình cảm dạt dào yêu mến.
Đêm Sơn La lấp lánh đầy sao
Ký ức trào dâng trong khao khát
Thư gửi mẹ
Cánh võng rừng xanh đu đưa câu hát…
(Thư gửi mẹ)
Trước những vẻ đẹp của tạo hóa, của quê hương đất nước Ngọc Thanh trở về với biển mênh mông, nhẹ nhàng trước tình yêu của biển và để được thầm thì bên người yêu.
Bờ yêu biển điều gì nuối tiếc
Như chúng mình thường gặng hỏi nhau…
(Đêm Cửa Lò)
Cánh hoa dại cũng được Ngọc Thanh “nâng niu” đưa vào nỗi nhớ cùng với những kỷ niệm khi tìm về quá khứ.
Bìm bịp vương đầy má em rồi
Bao mắt lá khát khao chờ đợi…
(Hoa bìm bịp)
Vần thơ nhẹ nhàng, pha chút hóm hỉnh, Ngọc Thanh làm lắng đọng trong lòng bạn đọc về hình ảnh người phụ nữ thân yêu, người không thể thiếu trong tình yêu và mỗi mái ấm gia đình…
Em là người giữ lửa
Đốt cháy cuộc đời anh…
(Có thật)
Có ai nghe được tiếng khắc khoải của con tim giày vò nỗi nhớ. Thế đó, vậy mà Ngọc Thanh đã bật thành câu thơ như van xin để cuộc đời vui tươi hơn, hạnh phúc hơn…
Em đừng để trái tim khóc
Vô tư như hoa cỏ trên đời…
(Đừng em)
Ngọc Thanh luôn đau đáu về mùa hạ, nỗi nhớ cứ xôn xao trong dòng thơ anh, vấn vương xót xa với những mảnh đời ngang trái mà anh đã gặp.
Mảnh tình vỡ vương đầy mùa hạ
Trái tim yêu rỉ máu đêm ngày…
(Hạ buồn)
Tình bạn, tình yêu, tình đồng đội, tình yêu quê hương đất nước đã được Ngọc Thanh trải dài trong KHÚC GIAO MÙA 3 với những giọt ưu tư lặng lẽ. Anh cũng không quên những người đã dũng cảm chiến đấu hy sinh vì Tổ quốc.
Anh nằm nghỉ giữa màu hoa đỏ
Giữa đồi thông lộng gió xôn xao…
(Hoa cải)
“Tôn sư – Trọng đạo”, “Uống nước – Nhớ nguồn” là lẽ sống trong anh, hình ảnh người thầy đối với anh vẫn là những vỗ về yêu thương và có lẽ suốt cuộc đời anh không quên công lao thầy dạy dỗ…
Thầy đã bảy mươi xuân xanh
Sông thơ vẫn chảy mát lành tim em…
(Chữ thầy)
Những vần thơ anh cứ réo rắt, âm thầm, xót xa cho kiếp người lầm than trong tiếng rao đêm.
Ai ơi mì nóng khoai lang
Mua đi mua giúp ngô rang nóng giòn…
(Tiếng rao)
Cuốc sống có bao điều muốn nói thì dường như Ngọc Thanh cũng đã gom hết những nỗi niềm ấy vào thơ. Anh đã họa lại bài thơ “Váy ngắn, eo thon” của nữ sĩ Thủy Hướng Dương đầy âm sắc và dí dỏm…
Em ơi váy ngắn xin đừng
Hở hang hoang phí một vùng khát khao…
(Váy ngắn)
Ta đã đi cùng Ngọc Thanh trong tuyển tập thơ Khúc giao mùa 3 với tất cả nỗi lòng, mà tình yêu vẫn là những điều mà thi nhân không thể nào nói hết. Bởi tình yêu là điều kỳ diệu của con người, nó làm cho bút lực của tác giả ngẩn ngơ, ngơ ngẩn với bao điều muốn nói mà không nói được.
Anh tìm đến em
Một bông hoa đồng nội…
(Điều muốn nói)
Sáu mươi chín bài thơ trong Khúc giao mùa 3 của tác giả Ngọc Thanh là những bài thơ tình nhẹ nhàng, đam mê và cháy bỏng… Khúc giao mùa 4 và nhiều Khúc giao mùa nữa của Ngọc Thanh mai này sẽ lại xuất hiện với những bài thơ tình nồng nàn hơn… rực lửa hơn…đam mê hơn… khát khao hơn…
Tôi tin rằng ngọn lửa tình yêu của tác giả Ngọc Thanh luôn thắp sáng và sáng mãi trong niềm tin và trong sự mong đợi của bạn đọc…
Thành phố Hồ Chí Minh, 19/10/2011
Nhà thơ DUNG THỊ VÂN