|
Thân gửi nhà thơ Vương Tâm Tôi, nay 76 tuổi. Hay khoe "tuổi già" cũng là một cái tật. Nhưng không khoe thì người mình tâm sự biết mình trẻ hay già, biết xưng hô thế nào cho phải đạo? Tình cơ, hôm nay, tôi có làm một bài thơ gửi cho Lucbat.com, vì trước đó cũng đã tập tọng có vài bài được Lụcbát.com đưa lên mạng. Sướng như trẻ con được mẹ đi chợ về mua quà, mặc dù chỉ là một củ khoai lang luộc. Chưa ăn. Tôi và thằng em kém tôi một tuổi rưỡi, lấy bốn cái tăm to xiên làm con trâu. Cũng chăn, cũng thả mãi mới chịu bóc vỏ. Bây giờ thì trẻ em có rất nhiều loại quà tùy theo nhà giầu hoặc còn nghèo, nhưng chắc chắn không một bà mẹ nào mua khoai lang luộc về làm quà cho con nữa. Chóng thay đổi thật. Thời gian trôi cũng quá nhanh. Còn nhớ, 12 ngày đêm của trận Điện Biên Phủ trên không ở Hà Nội, "hình như tôi đã gặp Vương Tâm trong một cuộc gặp gỡ các văn nghệ sĩ Hà Nội của Bộ Tư lệnh Thủ đô. Lâu quá rồi. Trong những quyển sách thoe của tôi chép tay những bài thơ mình thích, có một số bài của Vương Tâm, trong đó có bài : "Tự họa" đăng trên báo Nhân Dân cuối tuần "Tôi là một kẻ vụng về/ Yêu thì xin chết, si mê một đời/Đã đi thì tận đến nơi/đã bay phải tới chân trời bao la..." Rồi : "Tôi giờ thui thủi một mình/Nhớ em đôi mắt lung linh sáng ngời/Âm thầm yêu lặng lẽ vui/Một mình mình biết tôi thời mình tôi !" Sao mà lay động con tim người ta như thế. Không, bài này tôi không có ý định viết về Vương Tâm mà chỉ mấy nét ấy trước khi đọc bài Vương Tâm nói về nhà thơ Đoàn Thị Tảo. Ngày 1-1-1977, tỉnh Hưng Yên, quê hương tôi, được tái lập. Lúc đó, báo Hưng Yên có "ba nhà lãnh đạo" thì chỉ có "ba phóng viên" nằm trong Phòng Phóng viên. Tôi quen với Phạm Vân Khảm, phó tổng biên tập của báo và gợi ý muốn vào Tòa soạn trực tiếp cộng tác với Báo của quê hương. Sau khi trao đổi ý kiến với đồng chí Nguyễn Thế Đắc, Tổng biên tập, tôi được nhận vào "cộng tác trực tiếp với Tòa soạn, hợp đồng và coi như là Phóng viên của báo". Vâng, tôi làm báo từ tháng Giêng năm 1959, ngày 17-1-1959, tôi có bài đầu tiên đăng báo Quân đội Nhân dân và được nhận là Thông tín viên của báo quân đội. Sau đó, tôi được chuyển ngành năm 1960 và đến đầu năm 1961, tôi được nhận về làm phóng viên của TTXVN cho đến khi nghỉ hưu. Vì có cái "trích ngang" ấy nên tôi mới được mời làm cộng tác trực tiếp với Tòa soạn Báo Hưng Yên trong năm đầu tái lập tỉnh. Nếu như không có sự "ghen ăn ghét ở" của một vài người thì tôi còn cộng tác với Báo Hưng Yên dài dài. Song, tôi đã xin thôi, khi mà "hợp nhất Hải Hưng cũng lắm chuyện, khi chia tách tỉnh cũng còn không ít chuyện", nên tôi xin nghỉ cho khỏe, mặc dù thời gian cộng tác với Báo, tổng biên tập và anh chị em trong tòa soạn đều yêu mến tôi và có những đóng góp nhất định. Trong thời gian ấy, tôi thuê một gian nhà ngoài phố ăn ở riêng. Có con cháu đang học cấp 2 con một ông bạn hàng xóm, có một cuộn băng ghi bài hát "Chị tôi", nhạc của Trọng Đài và lời thơ Đoàn Thị Tảo. Trừ khi đi công tác và về nhà, còn thời gian rảnh rỗi, tôi đều tranh thủ mở băng nghe đi nghe lại bài hát, có hôm nghe quên cả ăn cơm tối, mấy cậu cùng phòng phải giục tôi mới cầm bát. Hồi ấy tôi mới 64 tuổi, chưa già như bây giờ 76 tuổi, tai còn thích nghe nhạc, nghe hát lắm. Riêng bài hát Chị tôi thơ Đoàn Thị Tảo, nhạc Trọng Đài là tôi thích nhất. Mặc dù sau này, anh nhạc sĩ Trần Tiến cũng cho ra đời một bài hát trùng tên "Chị tôi" nhưng tôi thích ít hơn. Nghe bài Chị tôi của Trọng đài với ca từ là bài thơ Chị Tôi của Đoàn Thị Tảo, tôi cứ sững sờ người ra, nghe mãi không biết chán, và hình như tôi đã nghe không biết bao nhiêu lần, mỗi lần nghe lại lại thấy cái gì đó xốn xang trong lòng. Nhiều "ông già" chung quanh tôi nói đùa "Lão Hà không có tuổi già hay sao ấy" Vâng, tôi không chối cái. Đã 76 tuổi, tôi vẫn chưa cảm thấy đã già. Người ta tại sao lại phải già. Già rồi thì con người sẽ làm sao ? Mắt thì mờ, chân thì chậm, lắm bệnh tật, lẩm cẩm, khó tính, được ăn cơm từ sáng, hễ có ai hỏi cứ chối đây đẩy là chưa ăn, khó tính với con cháu, bực mình với xã hội, cứ tưởng mình sẽ làm "xoay chuyển" mọi tình hình...Không đâu, ai cũng phải già và già mãi cũng phải...Không tôi chưa già, tôi sống vẫn vui, vẫn làm thơ, vẫn dùng xe máy đi đây đi đó, không bao giờ quát mắng vợ con, không kiện tụng ai, cuộc sống có nhiều khía cạnh phức tạp của nó, một mình mình làm gì được ? Thôi cứ như Đoàn Thị Tảo, mãi cho "tình đời đa đoan." Bây giờ, ngày nào cũng "lẩm cẩm làm thơ" chủ yếu là thơ lục bát và cho rằng lục bát là hồn thơ dân tộc Việt. Mấy bài được Lục bát com lên mạng, khoe ầm làng, và sướng đến mấy ngày, chẳng khác gì từ năm 1959, bài báo đầu tiên được đăng trên báo Quân đội Nhân dân và được mời đi dự Hội nghị TTV của báo, khi tôi mơi 23 tuổi, là một anh lính trẻ măng. Con người ta già hay trẻ là tùy ở cách sống, cách ứng xử của mình. Trẻ về phong cách sống là điều quan trọng bậc nhất. Vì thế tôi nhẩm lại bài thơ và bài hát Chị tôi của Trọng Đài và Đoàn Thị Tảo, thấy chị Tảo đã 66 tuổi, kém tôi đúng 10 tuổi mà vẫn thấy như chị còn trẻ măng, còn năng lòng với đời thực và đời thơ...Thôi nói nhiều nữa chỉ làm khổ người nghe. Xin chúc nhà thơ Vương Tâm và nhà thơ Đoàn Thị Tảo mạnh khỏe và vui rất lâu, buồn thì rất chóng.../. |