Chúc nhau phải có lì xì,
Đến chơi nhà sếp phong bì mỏng thôi!
Một “tờ” gấp mấy lần mười,
Gặp con, cháu sếp đang chơi phải mừng.

Khác nhau: con sếp, người dưng,
Bao lì xì ruột bỏ cùng được đâu!
Khác màu nhưng cỡ bằng nhau,
Đậm màu con sếp, nhạt màu “ăn theo”.
Ở đời lắm sự trớ trêu,
Trẻ con hí hửng hò reo được mừng.
Sếp con rút ruột tửng tưng:
“Một trăm đây nhé!”, người dưng năm nghìn!
Bỏ bao rồi cũng rất phiền,
Cùng là bao đỏ... khác tiền buồn thay!
Trần Mạnh Tuân
|
Năm mới chúc thầy câu thơ Hạnh phúc an khang theo đến từng giờ.
Bài thơ thú vị quá! Một sự thực phũ phàng, trẻ con được lì xì nào có hiểu gì đâu!
Ngày tết "Văn hóa Việt" ta LÌ XÌ LẮM CHUYỆN TRỚ TRÊU! Hoạ cùng bạn quý Mạnh Tuân |