“Với tôi, sau khi rời quân ngũ, “sự sống chưa một ngày ngừng nghỉ” bởi bao công chuyện gia đình, đoàn thể… Tuy nhiên, cũng đã có nhiều khoảng lặng hơn trong cái sôi động đó, để từ những khoảng lặng, tôi ngoái nhìn dĩ vãng của mình. Độ lùi thời gian có thể làm lơi lạt, nhạt nhòa rất nhiều kỉ niệm trong ký ức của mỗi chúng ta, nhưng cũng giúp ta nhìn lại cuộc đời mình sâu lắng hơn...” - Đó chính là những lời tâm sự từ đáy lòng, do Trung tướng, AHLLVTND Đoàn Sinh Hưởng, nguyên Tư lệnh Quân khu IV, viết trong “lời kết“ của cuốn sách mang tên “Những tháng ngày đẹp nhất” do NXB QĐND vừa ấn hành.
Trung tướng Đoàn Sinh Hưởng, nguyên Tư lệnh Quân khu IV
Kể từ ngày 28 tháng 9 năm 1966 - ngày tôi rời đất Bình Ngọc - Móng Cái - Quảng Ninh, qua bến đò ngang, ca vang khúc hát “Hành quân xa”, cho đến khi thôi giữ chức Tư lệnh Quân khu 4, vừa tròn 43 năm quân ngũ.
Không phải giờ đây, khi tôi đã “hạ cánh” về với cuộc sống đời thường, mà ngay khi tôi cất tiếng khóc chào đời, bố tôi đã đặt tên cho tôi là Sinh Hưởng với suy nghĩ: Tôi Sinh ra để Hưởng và đặc biệt trong những tháng năm quân ngũ, không ít đồng đội cũng đùa như vậy. Tôi suy ngẫm và đọc được trong mấy từ đó chứa đựng biết bao nhân tình thế thái.
Hạnh phúc biết bao, Sinh ra tôi đã được thừa Hưởng truyền thống của đại gia đình - dòng tộc họ Đoàn có tiếng “văn tinh, võ giỏi”; lớn lên bằng củ khoai cười, bát cháo đồng quê, lời ru của mẹ, câu chuyện kể của cha,… trong âm hưởng lao xao vi vút tiếng gió phi lao và tiếng biển khi ào ạt bão dông, khi rì rầm sâu lắng… Quê hương nghĩa nặng tình sâu, tình cảm mẹ, cha, anh chị em ruột thịt, tình nghĩa thầy trò, bạn bè ấu thơ và tình yêu tuổi trẻ… đã chắp cánh ước mơ tôi, nâng bước tôi vượt qua biết bao thách đố hiểm nguy một thời trận mạc và khó khăn trong cuộc sống đời thường.
Bìa cuốn sách mới ấn hành của Trung tướng Đoàn Sinh Hưởng
Hạnh phúc biết bao, suốt hơn bốn mươi năm là người lính Cụ Hồ, tôi luôn được Hưởng sự quan tâm dìu dắt của Đảng, Quân đội, sự dạy dỗ, giúp đỡ của các thế hệ cha - anh dày bản lĩnh, giàu kinh nghiệm; được đồng chí, đồng đội sẻ chia, giúp đỡ… Đúng là trong cuộc đời binh nghiệp của mình tôi luôn biết đón nhận bàn tay chỉ hướng, dẫn dắt của tổ chức, biết tựa vào vai và vòng tay thân ái của đồng chí, đồng đội để đứng vững mọi nơi, mọi lúc. Bởi vậy, những gì tôi làm được đều có sự đóng góp của nhiều người.
Hơn bốn mươi năm quân ngũ, tôi đã chiến đấu, công tác ở nhiều đơn vị. Trong cuộc trường chinh chống Mỹ, tôi đã qua nhiều vùng đất, miền quê, nhiều chiến trường… Ở từng đơn vị tôi đã từng chiến đấu, công tác, có biết bao anh em đồng chí - người mất, người còn, là một phần máu thịt của đời tôi; trên mỗi vùng quê tôi qua, đều in đậm biết bao khuôn hình; thầy, bu, bầm, bọ, tía, má, biết bao nam thanh, nữ tú…, không dễ phai mờ trong ký ức. Khó có thể kể hết tên mọi người trong tập tự truyện của mình, chỉ mong qua đây được bày tỏ lòng tri ân sâu nặng.
Bút tích của Trung tướng Đoàn Sinh Hưởng...
Với gia đình bé mọn của mình, may mắn của tôi là có được người bạn - người vợ hiền “Nhẫn nại nuôi con suốt đời im lặng/ Biết hy sinh nên chẳng nhiều lời”. Khó có thể nói hết sự hy sinh của người bạn đời của tôi cũng như mấy thế hệ các mẹ, các chị oằn lưng gánh vác việc gia đình hậu phương, để chúng tôi lo việc trận mạc, việc quân. Tôi cũng rất mừng và cảm ơn các con cháu mạnh giỏi, trưởng thành, tiếp bước con đường mà tôi đã chọn. Điều đó là nguồn hứng khởi, động viên tôi công tác tốt hơn khi “đeo sao đội mũ” và sống vui, sống khỏe… khi bóng chiều đổ xuống cuộc đời.
“Nhân vô thập toàn” - lời người xưa vận vào tôi, quả là một chân lý. Bên cạnh những gì tôi làm được còn biết bao điều muốn mà chưa làm được hoặc làm chưa tốt. Mỗi lần nghĩ đến những cái “dở” đó, tôi chỉ biết tự trách mình, và cũng mong nhận được từ mọi người sự sẻ chia. Để rồi tất cả đến với nhau, hay gặp lại nhau đều nhận được ở nhau một nụ cười đầy nhân bản.
Trung tướng, AHLLVTND Đoàn Sinh Hưởng