Người con gái chợt qua đường
áo em mong mỏng màn sương núi đồi
Chợt rơi lại một nụ cười
và… sương rười rượi một trời phía sau
Ngày xưa mỗi bận mệt nhoài
Ta thường than ngắn thở dài mấy câu
Bởi vì chưa rõ nông sâu
Cũng chưa hiểu được trước sau phận người