Thứ ba, 26/05/2026,

Bài thơ chỉ vẻn vẹn có bốn câu mà làm tôi liên tưởng đến hình ảnh của cả một làng quê với những cô thôn nữ e ấp. Để nói lên sự cách trở giữa hai người cô gái đã mượn quả đồi, ngọn suối, cánh rừng làm những “chướng ngại vật”.
Vấn đề thời gian và không gian nghệ thuật trong ca dao Việt Nam đã được nhiều người nghiên cứu với nhiều thành tựu đáng kể. Bài viết này chỉ là một sự vận dụng các thành tựu ấy vào một trường hợp cụ thể: ca dao tình yêu đôi lứa ở Phú Yên.
Trai gái yêu nhau, làm thơ tặng nhau, sau vì lý do gì đấy không lấy được nhau, để cố dứt khoát với mối tình cũ và tránh phiền phức cho mình, cho người, đem đốt thơ đi… đó cũng là điều đã thấy trong chuyện tình yêu. Thế mà đọc bài thơ “Hoá thi hoàn vũ” in trong tập “Nón trắng sang đò” của chị, tôi thấy đau đớn, xót xa làm sao?
Câu thai đố là một loại hình văn nghệ dân gian rất hấp dẫn, một loại văn chương bình dân truyền khẩu như câu hò, câu hát ru hay kể chuyện. Người dân lao động ở đồng bằng sông Cửu Long trước đây hay dùng đến trong lúc đêm về hoặc lúc giải lao sau một buổi lao động cật lực.
Nhà thơ Đồng Đức Bốn sinh tại Hải Phòng, tháng 3 năm 1948. Ông là ai và thơ ông ra sao thì chưa có cuốn sách giáo khoa nào đề cập đến cả, nhưng những sáng tác của ông người ta chỉ cần đọc 1 lần là nhớ mãi
Người trẻ trung tươi như hoa nhận cái đẹp của hoa tươi , người già cỗi như hoa úa mà thậm chí hoa tàn nhận cái đẹp riêng của hoa tàn chẳng thế mà cụ Nguyễn Tiên Điền bật đèn xanh cho chàng Kim thốt một lời nghịch lý mà thuận tình đó sao
Ban đầu người ta tin rằng Truyện Kiều được viết vào khoảng 1813 đến 1820 vì hiểu chữ “hành thế” trong câu: “Du trường ư thi, vưu thiện quốc âm, Thanh sứ hoàn, dĩ Bắc hành thi tập cập Thúy Kiều truyện hành thế” ở Đại Nam chính biên liệt truyện là sáng tác.
Trái tim phụ nữ vốn dĩ đa thanh, phức điệu lắm rồi, phụ nữ mà ”giời bắt làm thi sĩ” thì mức độ tăng tiến lại càng hơn gấp bội,thế nhưng mở đầu bài thơ nữ sĩ họ Trần lại phán một câu gọn ơ khẳng định: “Khi không khóc được thì cười’’.
Bài “Hoa sen” của Phùng Quán gợi lên trong ta hình ảnh hoa sen – con người – một đứa con đỏng đảnh, vong ân bội nghĩa. Đất mẹ nghèo khó chắt chiu sinh nở ra sen : đứa con “da trắng tóc dài” đẹp nhất trong đầm – trên đời, đẹp hơn tất cả mọi người.
Người Việt là một dân tộc chuộng thơ văn. Câu nói "mỗi người Việt Nam là một thi sĩ" không có gì quá đáng vì người Việt sống bằng tình cảm, dạt dào tình cảm, tâm hồn dễ rung động lại sống trong một đất nước có núi cao, sông rộng, biển cả mênh mông, cỏ cây bốn mùa xanh tốt, con người hiền hòa dễ mến.
Thương lắm, con cái nhớn nhao cả rồi, chỉ hai ông bà già viên chức hưu trí âm thầm ẩn lánh giữa chợ búa cuộc đời ồn ã. Đã có thể kết bài thơ. Nhưng tình cảm người chồng thi sĩ tự nhiên không cho phép dừng đó, mà phải dấn tới trong sự bày tỏ tận đáy lòng:
Liễu Đôi là một làng ở vùng đồng chiêm trũng thuộc huyện Thanh Liêm, tỉnh Hà Nam. Mỗi năm tại đây vào ngày xuân có Hội xuân rất nổi tiếng với Hội vật võ, Hội thi nấu ăn có tên “món ăn trình làng”
Trước tiên Trước Trang [85, 86 ,87 ,88 ,89 ,90 ,91 ,92 ,93 ,94 ,95 ,96 ] Tiếp  Cuối cùng