Hãy nghiêng lại chút nữa nào
Đừng quay lưng thế ngắm sao được người!
Hãy nghiêng, nghiêng chút nữa thôi
Nghiêng cho thác đổ, nghiêng đồi nghiêng sông
Em về giữa buổi chiều đông
Ta như cây lúa trên đồng khát khô
Bao ngày nắng hạn gặp mưa
Em như tia chớp báo mùa sinh sôi.
Trăm năm một cõi đi về
Vẫn nồng câu hẹn lời thề thuở xưa
Cho dù tóc có muối dưa
Tình quê dạo nhạc tình thơ ru đời
Quỳnh Hoa ngày ấy đón xuân
Quân dân vui tết, quây quần bên nhau
Vườn khuya ngào ngạt hương cau
Hai tâm hồn ngả vào nhau thầm thì.
Ta nhìn chiếc lá vàng rơi
Đau lòng luyến tiếc một thời xuân xanh
Mỗi khi lá phải lìa cành
Ai người thương tiếc tình xanh mỗi ngày
Đông sang cùng gió heo may
Vương trên vạt áo nồng say sớm chiều
Ngoài thềm gió thổi liêu xiêu
Quàng thêm khăn ấm bao điều ước mong
Người quê dấu nét chân quê
Áo quần xộc xệch dép lê cả ngày
Nằng mưa ngồi dưới gốc cây
Bánh mỳ, nước lọc túi đầy, bán thơ