Thứ hai, 08/06/2026,

Ngay từ khi còn là sinh viên năm thứ nhất của Nhạc viện Hà Nội, Thắng đã tham gia rất nhiều chương trình ca nhạc, quay hình cho các chương trình của các Đài truyền hình. Nhưng có lẽ, khi tham gia Bài hát Việt, Thắng mới thực sự được chú ý.
Nhưng đúng vào lúc sự nghiệp của chị đang nở rộ và có nhiều cơ hội để toả sáng, chị lại tạm biệt công chúng lo chuyện gia đình. Tuy nhiên, sau gần 10 năm theo chồng định cư ở Australia, chị đã trở lại Việt Nam và phát hành album đầu tiên tại quê nhà. Những ai đã từng yêu mến giọng hát của ca sĩ Ngọc Quỳnh, sẽ vui mừng khi được gặp lại nữ ca sĩ này sau hơn 10 năm vắng bóng.
Ông với tôi là người cùng một làng. Ông ở thôn trong, tôi ở thôn ngoài. Làng Vạn Thắng này xưa vì đường sá chưa có, nên muốn đi ra ngoài phải qua sông Thao, sang thị xã Phú Thọ, rồi mới có ôtô, tàu hỏa. Khi ông nghỉ hưu về quê, tôi còn đang học phổ thông, lại là người cùng làng nên ít nhiều biết về ông, nhất là những năm tháng cuối đời của ông ở quê nhà.
Là người con, khi đi xa, nỗi nhớ thương cha mẹ, nhớ quê hương cứ ẩn hiện không nguôi trong mỗi giờ phút của cuộc đời. Những chi tiết hết sức đời thường: “một ngõ vắng hanh hao”, một “làn sương mỏng thấp thoáng” một “dòng sông”, “bãi dâu”, những “hương ngâu”, “hương lài” mãi mãi vấn vương nơi tâm hồn nhà thơ và hơn bao giờ hết, những lúc ấy hình ảnh người mẹ lại hiện về khắc khoải trong lòng tác giả
Đã 10 năm rồi, người trần thế hát cho người nằm xuống, bỗng tự hỏi, rút cục thì ai và cái gì đã giữ cho nhạc Trịnh luôn là một trong những đặc sản trong thực đơn âm nhạc? Thay vì soi mói chuyện đời tư, tình duyên của “người ca thơ” này, tôi đi tìm câu trả lời cho thắc mắc ấy…
Gần đây, trong các chương trình Thơ ca giao hòa, giới thiệu CD, chân dung các nhạc sĩ… do các đài VTV, HTV thực hiện, người ta thấy xuất hiện một gương mặt ca sĩ mới: Quỳnh Như.
Đọc “Những nẻo đường xa” của Lê Quang Thảo, trước mắt tôi cứ mở ra, cứ lấp lánh những nẻo đường đầy nắng gió và dào dạt tình yêu của ông. Những bước chân đầu tiên của chàng kỹ sư địa chất công trình, nguyên là Giám đốc Công ty tư vấn Địa kỹ thuật thuộc Tổng Công ty TVXDTL Việt Nam ấy
Đã chấp nhận làm dâu xứ người, dù trong hoàn cảnh nào thì chuyện mưu sinh cũng là mối quan tâm lớn lao của mỗi người. Từ Đài Bắc về Hà Nội đâu có bao xa, đi máy bay chừng 3 tiếng đồng hồ là tới, nhưng có phải muốn về nhà là thu xếp được ngay đâu!
Nhà văn Chu Lai, một nhà văn hào hoa và rất có duyên ăn nói. Trò chuyện với ông, người đối diện rất dễ bị “thôi miên” và cuốn vào câu chuyện do ông làm chủ, điều khiển. Vì vậy, trong cuộc nói chuyện với ông, chúng tôi đã cố gắng để luôn tỉnh táo, song cũng vì thế mà nhà văn Chu Lai nhiều lúc trở nên lúng túng và đôi lúc gần như “phát điên” vì cảm giác câu chuyện bị người khác dẫn dắt.
Người khuyết tật bị mù mà lại chụp được ảnh, điều đó tưởng chừng như không bao giờ có. Thế nhưng lại có thật và xảy ra với anh Ngô Văn Biểu, 39 tuổi, đang là thành viên của hội nhiếp ảnh khuyết tật tỉnh Thanh Hóa. 80 bức ảnh của triển lãm Vượt Dốc do tổ chức dịch vụ phát triển Đức (DED) tài trợ vừa diễn ra tại Thanh Hóa, trong đó anh có 6 bức hình được đánh giá rất cao.
Hai năm qua, Thiên Ngân xuất hiện khá đều đặn, bằng tập truyện "Đường còn dài, còn dài" và một giải thưởng tại Văn học tuổi 20 với tập "Những chuyển điệu". Cô học trò phố núi cao nguyên năm xưa đã trở thành một công dân trẻ của TP HCM. Ở tuổi 23 với 6 tập sách được xuất bản, Nguyễn Thiên Ngân được nhà văn Đoàn Thạch Biền đánh giá là một trong những gương mặt ấn tượng của văn học trẻ TP HCM trong 10 năm trở lại đây.
Hiếm có tác giả trẻ nào chưa đầy một năm đã liên tiếp cho xuât bản tới 3 tập thơ: “Khát”, Đất, Nước và Tình Thơ” và “Đốt miền Tĩnh lặng”... như Vũ Thiên Kiều
Trước tiên Trước Trang [109 ,110 ,111 ,112 ,113 ,114 ,115 ,116 ,117 ,118 ,119 ,120] Tiếp  Cuối cùng