Lắng nghe và thích thú mỗi khi gặp những điều anh cho là rất giống với suy nghĩ của mình. Bạn thân thường gọi anh với cái tên "Thân phận" thay cho cái tên Bảo Ninh đã quen thuộc với độc giả bởi dường như họ thấy ở anh có gì đó rất giống số phận của tác phẩm Thân phận của tình yêu (Nỗi buồn chiến tranh).
Nhà văn Kim Lân quê ở làng Phù Lưu, xã Tân Hồng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh. Sinh thời ông sống tại Hà Nội. Nǎm 2001, Kim Lân được trao tặng Giải thưởng Nhà nước về văn học nghệ thuật.
Ngày 2/12/1930, ở tuổi 18, Nguyễn Huy Tưởng quả quyết ghi trong nhật ký: “Mục đích của tôi: Tôi sẽ trở nên một người văn sĩ hay là một người viết báo”. Và thực tế cho thấy, ông đã đạt được cả hai mục đích ấy, dẫu rằng tư cách “người viết báo” có thể không nổi trội bằng tư cách “văn sĩ” - và cũng ít được người ta biết đến hơn.
Nhắc tới những tài năng trẻ sân khấu tuồng hiện nay, các nghệ sĩ đàn anh, đàn chị đều gọi ngay cái tên Lộc Huyền. Họ nói về cô với sự ưu ái và kỳ vọng. Bởi lẽ với tuồng, để trở thành tài năng đã khó, mà để giữ nghề lại càng khó.
Rõ ràng đội ngũ các nhà văn trẻ của thành phố Hồ Chí Minh rất phong phú và đa dạng. Điều quan trọng là làm sao tạo điều kiện môi trường thuận lợi cho các cây bút trẻ phát triển tài năng, gắn bó lâu bền với nghề, để họ cống hiến hết khả năng sáng tạo văn học của mình, cũng chính là góp phần sáng tạo nên những sản phẩm văn hoá cao cấp cho đời sống tinh thần của thành phố và đất nước ta.
Có lẽ ông là người có nhân dạng ổn định nhất trong các nhà thơ Việt Nam. Nếu chỉ nhìn vào khuôn mặt với đôi kính trắng gọng đen bình yên ấy sẽ chẳng thấy những thăng trầm khổ đau, những loạn ly trận mạc.
Có thể nói, suốt 23 năm kể từ năm 1959 đến lúc qua đời 1982, nhà văn Nguyên Hồng chủ yếu sống ở xóm Cầu Đen, xã Quang Tiến, Tân Yên, tỉnh Bắc Giang. Và suốt 23 năm ấy, Nguyên Hồng miệt mài cày ải trên cánh đồng chữ để gieo nên những bộ tiểu thuyết nổi tiếng. Đó là bộ tiểu thuyết "Cửa biển" 4 tập gồm 2.000 trang; là bộ tiểu thuyết "Núi rừng Yên Thế" gồm 2 tập...