Thứ sáu, 19/01/2018,


Trở về (Phạm Tự) (14/01/2018) 

 TRỞ VỀ…




Phạm Tự 



Tết quê vắng bóng mẹ già 
Mái nghèo cô quạnh xót xa cuộc đời!
Giao thừa nước mắt thầm rơi 
Bếp xưa...lửa cũng ngậm ngùi rạ rơm

Một thời vất vả vì con 
Rét đông nắng hạ mỏi mòn mong manh 
Đèn mờ thao thức năm canh 
Suy dài tính ngắn ngọt lành đắng cay!

Phận đời mua rủi bán may 
Cha đi cất vó vơi đầy canh đêm 
Sương khuya rơi lạnh bậc thềm 
Con đâu có hiểu nỗi niềm chốn quê ?

Sớm mờ đi tối nhọ về 
Cầu trời mưa nắng trọn bề áo cơm 
Tuyết sương xác mỏi thân mòn 
Ra đi...để lại vàng son cho đời...!

Con đi gieo chữ xứ người 
Lớn khôn mới hiểu lẽ đời...mồ côi!
Cha sinh mẹ dưỡng khuất rồi... 
Xuân về Tết đến lệ rơi lưng tròng!

Phận người mưa đục nắng rong 
Nén nhang viếng mộ xót lòng...Mẹ - Cha ???

 

P.T

 

 

Nhà thơ: Phạm Tự

Hội VHNT Tỉnh Hà GIang

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
Các bài khác: