Chủ nhật, 23/09/2018,


Trở về (Phạm Tự) (14/01/2018) 

 TRỞ VỀ…




Phạm Tự 



Tết quê vắng bóng mẹ già 
Mái nghèo cô quạnh xót xa cuộc đời!
Giao thừa nước mắt thầm rơi 
Bếp xưa...lửa cũng ngậm ngùi rạ rơm

Một thời vất vả vì con 
Rét đông nắng hạ mỏi mòn mong manh 
Đèn mờ thao thức năm canh 
Suy dài tính ngắn ngọt lành đắng cay!

Phận đời mua rủi bán may 
Cha đi cất vó vơi đầy canh đêm 
Sương khuya rơi lạnh bậc thềm 
Con đâu có hiểu nỗi niềm chốn quê ?

Sớm mờ đi tối nhọ về 
Cầu trời mưa nắng trọn bề áo cơm 
Tuyết sương xác mỏi thân mòn 
Ra đi...để lại vàng son cho đời...!

Con đi gieo chữ xứ người 
Lớn khôn mới hiểu lẽ đời...mồ côi!
Cha sinh mẹ dưỡng khuất rồi... 
Xuân về Tết đến lệ rơi lưng tròng!

Phận người mưa đục nắng rong 
Nén nhang viếng mộ xót lòng...Mẹ - Cha ???

 

P.T

 

 

Nhà thơ: Phạm Tự

Hội VHNT Tỉnh Hà GIang

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Phạm Văn Tự  - thcsts@gmail.com - 0919760699 - Hà Giang   (Ngày 24/01/2018 17:13:51)

Xin trân trọng cảm ơn anh Hồ Đình Bắc cùng Ban biên tập đã đăng bài “TRỞ VỀ” của Phạm Tự trên trang lucbat.com vào thời điểm năm đã sắp hết,Tết cổ truyền sẽ đến càng làm cho tôi cũng bao người khác ở xa quê càng nhớ về quê hương nhất là cha mẹ của mình - những người đã nuôi dưỡng chăm sóc từ lúc cất tiếng khóc chào đời đến khi lớn khôn rồi trưởng thành như ngày hôm nay, song giờ đây mẹ cha không còn nữa…! Mỗi khi Tết đến Xuân về chỉ mong về quê thắp cho cha mẹ một nén nhang thôi... trong lòng không khỏi ngậm ngùi, rưng rưng nước mắt nghĩ về cuộc đời gian lao vất vả của cha mẹ đã hi sinh tất cả vì con . Công ơn của cha mẹ như như trời cao biển cả không có gì để thể bù đắp nổi !
Phận người mưa đục nắng rong
Xuân về Tết đến lưng tròng lệ rơi!
Cha sinh mẹ dưỡng khuất rồi...
Lớn khôn mới hiểu mồ côi lẽ đời...!
Nhân dịp này xin kính chúc các anh các chị trong Ban biên tập dồi dào sức khoẻ,hạnh phúc, chuẩn bị đón xuân mới Mậu Tuất 2018 với nhiều niềm vui mới tràn đầy niềm tin hy vọng, thành công rực rỡ.

*Họa “Lục bát đọc ngược”
- Bài: TRỞ VỀ
-----------------------
TRỞ VỀ

Phận người mưa đục nắng rong
Xuân về Tết đến lưng tròng lệ rơi!
Cha sinh mẹ dưỡng khuất rồi...
Lớn khôn mới hiểu mồ côi lẽ đời...!

Con đi gieo chữ xứ người
Ra đi...để lại cho đời vàng son...!
Tuyết sương xác mỏi thân mòn
Cầu trời mưa nắng áo cơm trọn bề

Sớm mờ đi tối nhọ về
Con đâu có hiểu chốn quê nỗi niềm?
Sương khuya rơi lạnh bậc thềm
Cha đi cất vó canh đêm vơi đầy

Phận đời mua rủi bán may
Suy dài tính ngắn đắng cay ngọt lành!
Đèn mờ thao thức năm canh
Rét đông nắng hạ mong manh mỏi mòn

Một thời vất vả vì con
Bếp xưa...lửa cũng rạ rơm ngậm ngùi
Giao thừa nước mắt thầm rơi
Mái nghèo cô quạnh cuộc đời xót xa!

Tết quê vắng bóng mẹ già
Nén nhang viếng mộ lệ sa…xót lòng !
P.T

Các bài khác: