GỐI LÊN TAY MÌNH

Đồng Kê
Ngọn đèn khắc khoải ngóng trông
Bên ngoài gió lạnh đêm Đông từng hồi
Hết ra đứng lại vào ngồi
Đã ba hay bốn ngày rồi … không hay …
Thẫn thờ bấm đốt ngón tay
Rối tung tóc xõa vai gày trước hiên
Chìm vào giấc mộng triền miên
Đâu đây thoáng bóng người hiền trong mơ
Tai nghe thoảng một câu thơ
Trăng mùa Đông chỉ mờ mờ mà say
Bàn tay nắm lấy bàn tay
Không còn biết nữa là ngày hay đêm
À ơi đây cánh tay êm
Nào hay mình lại gối lên tay mình
Không gian vẫn thật yên bình
Trăng mùa Đông thật vô tình … còn soi!
Đ.K
Tác giả : Đồng Kế
Thành phố Hà Nội
|
Kính gửi ban BT Lục Bát Việt Nam! Chào em Lục Thị Bích Hạnh! Một năm có 4 mùa rõ rệt: Xuân , Hạ , Thu , Đông, từng mùa lại có nét đặc trưng của nó, nó cũng giống như tính cách của con người vậy: Lúc lạnh lùng, lúc ấm áp, lúc lại nóng nảy, lúc lại dịu dàng .Lời thơ cũng vậy nó cũng phụ thuộc vào tâm trạng của con người . |