Thứ ba, 09/06/2026,


Gối lên tay mình (Đồng Kế) (03/12/2017) 

 GỐI LÊN TAY MÌNH



Đồng Kê



Ngọn đèn khắc khoải ngóng trông
Bên ngoài gió lạnh đêm Đông từng hồi
Hết ra đứng lại vào ngồi 
Đã ba hay bốn ngày rồi … không hay …

 

Thẫn thờ bấm đốt ngón tay
Rối tung tóc xõa vai gày trước hiên
Chìm vào giấc mộng triền miên
Đâu đây thoáng bóng người hiền trong mơ

 

Tai nghe thoảng một câu thơ
Trăng mùa Đông chỉ mờ mờ mà say
Bàn tay nắm lấy bàn tay
Không còn biết nữa là ngày hay đêm

 

À ơi đây cánh tay êm
Nào hay mình lại gối lên tay mình
Không gian vẫn thật yên bình 
Trăng mùa Đông thật vô tình … còn soi!

 

Đ.K

 

 

Tác giả : Đồng Kế

Thành phố Hà Nội

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Đồng Kế - kedong1959nb@gmail.com - 0915303016 - Thanh Trì, Hà Nội  (Ngày 19/12/2017 19:46:20)

Kính gửi ban BT Lục Bát Việt Nam!
Đồng Kế rất vui khi được ban BT Lục Bát Việt Nam chọn và đăng tải bài thơ “GỐI LÊN TAY MÌNH” của mình trong mục Lục Bát Mỗi Ngày, để bài thơ đến được với đông đảo bạn đọc yêu thơ.
Đồng Kế xin được chân thành cảm ơn toàn thể các anh chị em trong ban Biên Tập!
Chúc các anh chị em luôn vui khỏe, ngập tràn hạnh phúc và luôn dào dạt hồn thơ!

  Đồng Kế - kedong1959nb@gmail.com - 0915303016 - Thanh Trì, Hà Nội  (Ngày 19/12/2017 19:44:33)

Chào em Lục Thị Bích Hạnh!
Anh Đồng Kế rất vui được em vào đọc bài thơ "Gối Lên Tay Mình" và dành thời gian viết nên những dòng cảm nhận rất sâu sắc.
Cảm ơn em rất nhiều!
Mong em mãi là độc giả thân thiết của Lục Bát Việt Nam!
Chúc em luôn vui, trẻ, khỏe, xinh đẹp và ngập tràn hạnh phúc!

  Lục Thị Bích Hạnh - Tuoixechieu113@gmail.com - 01665460480 - Thanh Trì Hà Nội  (Ngày 13/12/2017 8:29:09)

Một năm có 4 mùa rõ rệt: Xuân , Hạ , Thu , Đông, từng mùa lại có nét đặc trưng của nó, nó cũng giống như tính cách của con người vậy: Lúc lạnh lùng, lúc ấm áp, lúc lại nóng nảy, lúc lại dịu dàng .Lời thơ cũng vậy nó cũng phụ thuộc vào tâm trạng của con người .
Trở lại với bài thơ : Gối lên tay mình ( Đồng kế)
Mở đầu là những dòng tâm trạng nhớ thương về một người nơi ấy, vừa xa lại gần, vừa là của mình rồi lại không phải vậy?
Những dòng tâm trạng gần như là độc thoại giữa mình và đêm, buồn có, vui có, hy vọng có tất cả là những lời thơ Anh gửi vào trong đêm.Thao thức trằn trọc tưởng mình và em (.Gối chăn gối chiếu không êm, Gối lụa không mềm bằng gối tay em) Nhớ thương, mơ tưởng về nơi xa ấy, để muốn ước em là của tôi.
Nhưng………..ước mơ chỉ là mơ ước mà thôi.
À ơi đây cánh tay êm
Nào hay mình lại gối lên tay mình
Anh và trăng không phải là anh và em……Lời kết đã cho độc giả thấy cái lạnh của Mùa đông nó như tâm trạng của anh vậy.
Chúc mừng anh

Các bài khác: