Thứ tư, 10/06/2026,


Mong suông (Phạm Ngọc Lại) (12/06/2017) 

 MONG SUÔNG

 

Phạm Ngọc Lại


Nâng cành sen trắng trên tay
Bỗng dưng thấy cuộc đời này đáng yêu
Cho dù xa cách bao nhiêu
Vẫn khao khát được một chiều bên em


Để được cầm chiếc lá sen
Làm ô che nắng cho em thôi mà
Mình thì mong lắm người ta
Người ta chẳng biết. Thế là… mong suông.

 


P.N.L

 


_______________
Tác giả Phạm Ngọc Lại (Hà Nội)
Email: phamlai19552gmail.com

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Nguyễn duy vinh  - nguyenduyvinh1969@Gmail.com - 01685965715 - 257 hùng Vương Lộc thắng bảo lâm lâm đồng   (Ngày 13/06/2017 9:49:24)

Tôi họa lại bài thơ của anh Ngọc Lãi.chúc anh có nhiều hạnh phúc niềm vui trong cuộc sống.

ÔI HOA SEN TRẮNG

Yêu thì nói với người ta
Người ta mới biết để mà mong tin
Cớ chi anh lại lặng im
Ngóng hoa sen trắng dấu tình nhớ thương?

Để rồi cứ mãi vấn vương
Hỡi anh Ngọc Lại...mong suông bao lần?
Ôi hoa sen đẹp trắng ngần
Nở thơm một đóa trong vần thơ anh.

Các bài khác: