Thứ tư, 10/06/2026,


Hiền ngoan (Đồng Kế) (10/04/2017) 

 HIỀN NGOAN


Đồng Kế


Em ngồi đan nhớ với thương
Đan chiều với những vấn vương tơ lòng
Hoàng hôn nhuộm tím đỏ hồng
Sáo diều ai thả trên đồng vi vu


Lộc Vừng đã nở rồi ư
Nhà nhà việc họ tháng tư... giao mùa
Xa xa vẳng tiếng chuông chùa
Hội làng kết thúc cũng vừa Hạ sang


Em ngồi đan những dở dang
Với bao nhiêu những lỡ làng tình xưa
Chiều tàn trời lại đổ mưa
Hàng cây khuất nẻo lau thưa mịt mờ


Em còn ngồi đến bao giờ
Một mình nhỏ lệ thành thơ... một mình
Hết rồi mộng đẹp đoan trinh
Tiếc cho một đoá Hồng xinh... ngoan hiền!


Đ.K

 

_______________
Tác giả Đồng Kế (Hà Nội)
Email: kedong1959nb@gmail.com

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Đồng Kế - kedong1959nb@Gmail.com - 0915303016 - Thanh Trì, Hà Nội  (Ngày 19/05/2017 11:41:53)

Chào em Lục Thị Bích Hạnh!
Anh Đồng Kế rất vui khi được em đã vào đọc thơ, thích thơ và có lời bình thật là sâu sắc. Bài bình của em chắc chắn đã làm cho bài thơ đẹp hơn, hay hơn trong lòng người đọc.
Cảm ơn em và mong em mãi là độc giả thân thiết của Lục Bát Việt Nam.
Chúc em luôn vui tươi, trẻ khỏe, xinh đẹp và ngập tràn hạnh phúc!

  Đồng Kế - kedong1959nb@Gmail.com - 0915303016 - Thanh Trì, Hà Nội  (Ngày 23/04/2017 18:06:30)

Cảm ơn các anh chị em trong ban biên tập Lục Bát Việt Nam đã chọn và đăng tải bài thơ để bài thơ đến được với đông đảo độc giả yêu thơ!
Chúc các anh chị em luôn vui khỏe, hạnh phúc và dào dạt hồn thơ!

  Lục Thị Bích Hạnh - Tuoixechieu113@gmail.com - 01665460480 - Thanh Trì Hà Nội  (Ngày 12/04/2017 13:47:31)

Em lại được đọc thơ anh Đồng Kế
Tựa để của bài thơ người đọc cũng cảm thấy kể về ai rồi, một người con gái hiền ngoan trong thơ anh người con đó được anh hiểu từng hơi thở buồn trong tận trái tim cô ấy
Em ngồi đan nhớ với thương
Đan chiều với những vấn vương tơ lòng
Hoàng hôn nhuộm tím đỏ hồng
Sáo diều ai thả trên đồng vi vu
Anh viết những lời tự sự của một cô gái khi ngồi đan nhớ với thương, đan những tình cảm như một sợi chỉ mong manh, chắc rằng người con gái ấy buồn nhiều lắm? để rồi chỉ biết ngồi đan nhớ với thương
Lộc Vừng đã nở rồi ư
Nhà nhà việc họ tháng tư... giao mùa
Xa xa vẳng tiếng chuông chùa
Hội làng kết thúc cũng vừa Hạ sang
Nỗi buồn cứ dai dẳng hết ngày này sang ngày khác , hết mùa này lại sang mùa khác , buồn đến nỗi cỏ cây hoa lá cảnh vật cũng buồn lây
Em ngồi đan những dở dang
Với bao nhiêu những lỡ làng tình xưa
Chiều tàn trời lại đổ mưa
Hàng cây khuất nẻo lau thưa mịt mờ
Nỗi buồn thật buồn cứ xa xăm theo năm tháng nó chẳng nhật đi mà cứ tăng dần lên cuộc tình ấy dang dở để lại sự lỡ làng cho cô gái
Em còn ngồi đến bao giờ
Một mình nhỏ lệ thành thơ... một mình
Hết rồi mộng đẹp đoan trinh
Tiếc cho một đoá Hồng xinh... ngoan hiền!
Theo suốt cô gái , hiểu được nỗi buồn của cô gái nhà thơ phải thốt lên rằng:
Em còn ngồi đến bao giờ? Thật xót xa ……………yêu thương đã đủ mà Hạnh Phúc không thể đong đầy vậy thơ cũng nhỏ lệ cũng biết xót xa cho một người con gái Hiền Ngoan

Các bài khác: