Thứ tư, 10/06/2026,


Mùa đông Đà Lạt (Hồ Bảo Thanh) (07/04/2013) 

 MÙA ĐÔNG ĐÀ LẠT

Hồ Bảo Thanh

 

Có ai về với tôi không
Ngọn đèn gác lẻ đêm chùng lạnh vai
Rêu mờ thềm cũ sương bày
Người xa im vắng dấu giày tháng năm.

Khuya nay chăn chiếu âm thầm
Tôi thao thức với vầng trăng đồi Cù
Thông ngàn thay lá mùa thu
Nửa đời mây nổi phù du bẽ bàng.

Mạch sầu trăm mối ngổn ngang
Người xưa lẩn bóng hoàng lan chốn này
Tôi thèm chút phấn hương bay
Bâng khuâng phố núi những ngày tình thơ.

Mùa đông Đà Lạt bây giờ
Mình tôi quanh quẩn bên bờ Xuân Hương
Khóm hoa quỳ dại ven đường
Nhìn tôi ngơ ngẩn giữa muôn mặt người.

Có ai ngồi lại cùng tôi
Hoa vàng đã lạnh lùng rơi cuối chiều
Hồn tôi ghế đá xanh rêu
Lưng trời vẳng tiếng chim kêu nhói lòng.

H.B.T

 

_________
Tác giả: Hồ Bảo Thanh
CLB sáng tác thơ CVHLĐ tp H.C.M
ĐT: 0902 659 150

 

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  diepvy  - minhkhiem.l@gmail.com - 0978291117 - lam dong  (Ngày 09/04/2013 20:32:27)

" Hồn tôi ghế đá xanh rêu
Lưng trời vẳng tiếng chim kêu nhói lòng "
Bài thơ Mùa Đông Đà Lạt sâu sắc và tràn đầy tình cảm ,đậm nét cô đơn của mùa đông trong tâm hồn .Diệp Vy là người Đà Lạt nên đồng cảm với sự cô đơn trong tâm hồn của tác giả .Diệp Vy xin được chia sẻ cùng tác giả nỗi niềm của người Đà lạt nhé ?
Từ Người Xa Phố Mù Sương
Từ người xa phố mù sương
Tôi tương tư đứng bên đường dõi theo
Một vùng ký ức xanh rêu
Thời gian nghiêng đổ liêu xiêu bóng tình
Người đi tôi ở lại rừng
Vàng thu đếm lá rưng rưng nỗi buồn
Chân trời nhuộm tím hoàng hôn
Chuông chiều vang vọng nửa hồn xa xăm
Mùa sang rụng chín tháng năm
Nhớ thương diệu vợi lặng nằm cuối tim
Xa rồi biền biệt cánh chim
Xin người giữ lại chút tình vấn vương
Từ người xa phố mù sương
Vần thơ tôi viết bỗng dưng...ngậm ngùi ../

Diệp Vy

  Lê Hoàng Hựu - caycovang@mail.com - 0909630539 - TP.HCM  (Ngày 07/04/2013 19:24:11)


TƯƠNG TƯ...ĐÀ LẠT
Những ngôi nhà gác chữ A
Một thời kiến trúc của Đà Lạt yêu
Đã về với cõi liêu xiêu
Hồn không còn thở dập diều bê-tông

Những cô gái vắng...ngực mông*
Nắng không còn chiếu má hồng còn đâu
Nhiều cô phiêu bạt đã lâu
Còn đâu ngồi lại, thôi sầu tương tư

Tương tư Đà Lạt ngày xưa!
*(Ngày trước phương tiện ít, nên các cô gái phải lên dốc xuống dốc bằng bộ hành nên thành " Ngực tấn công, mông phòng thủ")

Các bài khác: