.jpg)
1. Vài nét về tác giả:
Nhà thơ Trương Nam Chi tên thật là Trương Thị Chi
Hội viên Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh
Sinh tại: Thanh Hóa
Quê quán: Điện Bàn- Quảng Nam
Tốt nghiệp ĐH Bách Khoa TP. HCM năm 1983
Hiện sinh sống và làm việc tại TP. Hồ Chí Minh
Điện thoại: 0903.318 188
Email: truongnamchi61@gmail.com
Tác phẩm đã xuất bản:
- CD ngâm thơ "Thơ tặng Mẹ" (Sở VH-TT Hà Nội, 2010)
- CD ngâm thơ "Xin đừng hỏi" (Sở VH-TT Hà Nội, 2011)
- CD ngâm thơ "Giấc mơ tình yêu" (Sở VH-TT Hà Nội, 2011)
- CD ngâm thơ "Duyên tiền kiếp" (Sở VH-TT Hà Nội, 2011)
- CD Ca trù, hát xẩm, chầu văn "Người quê ở phố" (Sở VHTTDL TP.HCM, 2012)
- CD thơ phổ nhạc "Em như áng mây" ( Sở VHTTDL TP.HCM, 2013)
- Tập thơ "Quà tặng tình yêu" (Nhà xuất bản CAND, 2011)
- Tập thơ "Lạc Duyên" (Nhà xuất bản Trẻ, 2012).
- Sắp phát hành tập thơ "Dốc thiêng" (NXB Hội nhà văn, 2013)
2. Một số tác phẩm chọn lọc:
TỰ BẠCH
Đời ta dốc đứng đường trơn
Thơ là “chiếc gậy Trường Sơn” vượt đèo
Thơ là dòng suối trong veo
Tiếng hò khoan nhặt mái chèo nhẹ trôi
Những khi lòng muốn buông xuôi
Thơ là tri kỷ sánh đôi song hành
Bỏ qua chức tước công danh
Ta về gõ cửa Cấm thành thơ ca
Tạ ơn thơ đã giúp ta
Ngộ ra cạm bẫy phù hoa cõi người
Ngộ rằng con tạo trêu ngươi
Bắt ta dở khóc dở cười bao năm
ĐÔI KHI
Đôi khi thèm thấy nụ cười
Nở trên môi của một người chưa quen
Đôi khi thèm một chút men
Để quên đi những bon chen quanh mình
Đôi khi thèm một chút tình
Đêm đông giá buốt yên bình bên nhau
Đôi khi trong cuộc bể dâu
Nhân tình thế thái biết đâu mà lường
Đôi khi cần chút can trường
Vượt qua giông bão cản đường ta đi
THEO CÂU LỤC BÁT
Mẹ ơi năm tháng nổi chìm
Theo câu lục bát con tìm người thương
Đời người lát cắt vô thường
Ngọt ngào, chua chát có lường được đâu
Miệt mài dò dẫm nông sâu
Trượt chân bước hụt còn đau đến giờ
Mẹ ơi con mãi vật vờ
Héo mòn câu hát đợi chờ ”Người ơi"
Phận đàn bà - hạt mưa rơi
Gánh gồng nhân nghĩa chơi vơi ân tình
Mẹ ơi mưa ướt mái đình
Bên câu lục bát thương mình lẻ loi
ĐÓN CON TRỞ VỀ
Hôm nay con trở lại làng
Vẫn bông gạo đỏ vẫn hàng lau thưa
Vẫn là mẹ của ngày xưa
Chờ con bao vụ chiêm chưa trở về
Con về men lối bờ đê
Cờ sao gói trọn lời thề ngày đi
Mẹ dang tay đón như khi
Ôm con độ tuổi thiếu nhi khăn quàng
Đất quê ấm, tấm lòng vàng
Đón con lệ mẹ khẽ khàng lặng rơi
Nỗi đau chẳng vợi con ơi
Âm dương ngăn cách bằng lời biệt ly
DUYÊN TIỀN KIẾP
Người từ tiền kiếp bước ra
Gặp trong một thoáng xót xa một đời
Nợ nhau theo nghiệp luân hồi
Tiền duyên đã định trả rồi lại vay
Nợ tình chưa trọn kiếp này
Thì đây người giữ mối dây trùng phùng
Kiếp sau hội ngộ thủy chung
Ta không lạc giữa phù dung cõi trần
CÀ PHÊ BUỒN
Một mình bên cốc cà phê
Một mình nhấm nháp lời thề đã phai
Cà phê tí tách sớm mai
Hạt huyền tựa ánh mắt ai hôm nào
Ngoài trời đổ trận mưa rào
Tình thôi đã hết ngọt ngào từ đây
Xót xa ôm một khối cay
Ngấm thêm vị đắng mới hay sự đời
Thì thôi hãy cứ khóc cười
Thì thôi ta hãy như người chưa quen
Nếu gặp xin đừng gọi tên
Đừng đem sợi nắng rải lên tình buồn
TẶNG ANH
Tặng anh dáng dấp phố xưa
Tặng anh khoảng lặng ban trưa Sài gòn
Tặng anh hạt nắng tan giòn
Ly cà phê khuấy đến mòn thời gian…
Phố dài, … dài đến xốn xang
Vỉa hè với những gánh hàng rong quen
Tặng anh giọng nói dịu êm
Tiếng rao gõ nhịp ướt mềm trong mưa…
Tặng anh khúc hát “Diễm xưa”
Và thêm bản nhạc tình chưa có lời…
CẦU NGUYỆN
Mong người sẽ được bình yên
Cũng đừng khắc khoải ưu phiền canh thâu
Có gì mãi được bền lâu
Mà đi tìm lại sắc màu hoa mua?
Ta theo tiếng vọng chuông chùa
Đam mê chìm dưới bốn mùa tịch liêu
Khát khao cháy bỏng bao nhiêu
Gởi miền không sắc tránh điều tai ương
Người ơi có những đêm trường
Hồn ta lặng lẽ đếm từng phút giây
Hãy vui cho ấm lòng này
Trang kinh cầu nguyện đã dày mỗi đêm
Người về hạnh phúc ấm êm
Đường tình hãy tự vẽ thêm ánh hồng
Sưởi lòng băng giá ngày đông
Trả ta về với sắc không- chốn thiền
ĐỜI SÔNG NƯỚC
Không nhà phiêu dạt trên sông
Theo con nước lớn nước ròng nổi trôi
Cánh bèo nối những phận đời
Bồng bềnh cá nước chim trời lênh đênh
Cuộc đời sóng nước buồn tênh
Lắm khi chẳng biết quê mình là đâu
Thả sào đo mực nước sâu
Sông mang bao khúc nguyện cầu nên duyên
Trăng treo chênh chếch mạn thuyền
Lặng thầm soi rọi lời nguyền sầu bi
Đêm đêm sóng đẩy thuyền đi
Vẳng nghe tiếng hát Trương Chi vọng về
ƯỚC
Trách mưa thấm ướt câu thề
Nên mình lỡ bước lối về cùng nhau
Tình còn thoang thoảng hương cau
Thôi đành hẹn lại kiếp sau chung tình
Lênh đênh giữa chốn ba sinh
Lạc vào trong cõi u minh âm thầm
Hồn đi một nửa biệt tăm
Nửa phần còn lại xa xăm độc hành
Ước gì gương vỡ lại lành
Nối lời thề hẹn chưa thành năm xưa…
LẠC
Trời thì cao, đất thì dày
Lạc loài lê gót qua ngày tháng năm
Vì sao lạc mãi xa xăm
Vầng trăng lạc giữa đêm rằm cô đơn
Anh lạc bước em dỗi hờn
Con tim lạc khỏi lối mòn cũ xưa
Hạ về nắng lạc trong mưa
Ngây thơ lạc giữa đong đưa thị thành
Sở khanh lạc cõi tu hành
Cuộc đời lạc phía chòng chành sóng xô
Thân em lạc chốn xô bồ
Hồn em giữa trận bát đồ tình yêu.
THƠ CHO NGƯỜI TÔI YÊU
Tôi yêu người cũng đủ rồi
Chẳng mong người sẽ yêu tôi thật nhiều
Khi yêu hồn phách liêu xiêu
Yêu không toan tính những điều thiệt hơn
Yêu người tôi hết cô đơn
Yêu người tôi thỏa nguồn cơn sóng ngầm
Tôi yêu người thật âm thầm
Chẳng mong trời sẽ mưa dầm thấm lâu
Yêu người đến mãi kiếp sau
Xin đừng làm lỡ chuyến tàu đời tôi
Yêu người yêu mãi mà thôi
Xa người tôi sẽ đơn côi suốt đời…
NGƯỜI QUÊ Ở PHỐ
Gánh gồng buôn bán xa gần
Người quê ở phố có cần gì đâu
Con đường nhỏ, hẻm hút sâu
Bám theo những mảnh áo nâu cơ hàn
Người quê nên chẳng được sang
Bùn non lấm ánh hào quang vũ trường
Chắt chiu góp nhặt yêu thương
Nợ nần nên phải tha hương bước liều
Người quê mơ ước chẳng nhiều
Đói no hai buổi sớm chiều oằn vai
Bữa cơm độn sắn cùng khoai
Nhọc nhằn ước mộng một mai thoát nghèo.
.gif)
DỐC THIÊNG
Đêm vuốt ngược
Dốc
Đàn bà
Hương hoa thầm gọi
Ngỡ là
Đương xuân.
Ngày chầm chậm
Đếm
Chuông ngân
Thánh tha thánh thót
Khai tâm
Bồ đề.
Dốc đời ủ
Chín
Đam mê
Ngũ hành vũ khúc
Vỗ về
Khắc - Sinh.
Trương Nam Chi