Thứ tư, 24/04/2024,


Thi phẩm lục bát (14/03/2009) 

Tác giả Trần Nhuận Minh 


Nguyễn Du

 

Đến đâu con cũng gặp Người

Xin dâng chén rượu giữa trời Trung Hoa

Hạc Vàng một bóng Lầu xa

Hồ Nam úa ráng chiều tà hanh heo

Tiệc to thường ở nơi nghèo

Đồng ngô khô xác, mái lều gió lay…

Người xưa đi sứ qua đây (1 )

Bùn lưng bụng ngựa, sông đầy thuyền trôi

Cỏ cây, thành lũy khác rồi

Hoàng Hà đã cạn, thơ Người vẫn sâu

Thời nào thì cũng như nhau

Nỗi buồn li biệt, nỗi đau dối lừa

Tiền Đường sầm sập đêm mưa

Nước âm u chảy như chưa vớt Kiều ( 2 )

Nghiệp Thành còn tiếng quạ kêu ( 3 )

Lâm Tri bến cũ, cầu treo rực đèn

Sắc tài chi để trời ghen

Người đâu phải nước đánh phèn cho trong

Cõi đời đâu cũng long đong

Văn chương bạc phận, má hồng vô duyên

Bời bời những cuộc đỏ đen

Chính trường sấp mặt, đồng tiền xoay ngang…

 

Đặt chân lên đỉnh Thiên Đàn

Bốn bề mây trắng thu vàng lá rơi

Bâng khuâng, con lại thấy Người

Vái Người, con đứng ngang trời Trung Hoa…

 

 Cố Cung, 21-9-1999

 __________    

( 1 ) Năm 1813 - 1814, Nguyễn Du đi sứ Trung Quốc.   

( 2 ) Thúy Kiều ( trong Truyện Kiều ) trẫm mình ở sông Tiền Đường.  

( 3 ) Nơi đóng đô của Tào Tháo thời Tam Quốc.

 

Hoa trắng

 

Giâu gia hoa nở bao giờ

Sớm nay bỗng thấy bất ngờ hương bay

Bấy giờ mới ngước lên cây

Từng chùm hoa nhỏ thơ ngây dịu dàng

Lúc đầu hoa lấm tấm vàng

Đến khi trắng muốt là tàn mất hoa

Có gì muốn nói với ta

Nhưng chưa nói được thì hoa lìa cành

Bước đi, chậm, nhẹ, chứ anh

Vùng than đen, trắng những nhành hoa rơi…

(Bồ Hòn 2 – 1970)

 

Bên dòng tục ngữ

 

Bông hoa nào có nói gì

Gần cây thì có lạ chi  bóng cành

Đàn bà ưa đứa tinh ranh

Thánh nhân thích đãi những anh khù khờ

Kẻ khôn sẽ dại bất ngờ

Trước chê trời thấp bây giờ đi khom

Gỗ vuông đẽo chẳng nên tròn

Mèo già trông thấy chuột con, thì chào…

(Vũng Tàu 5 – 1992)

 

Nghìn xưa

 

Kiễng chân chẳng với tới trời

Vật nhau với thú thì người sẽ thua

Nửa đời tìm nắng trong mưa

Nửa đời đi tới cái chưa có gì

Mỗi ngày một cuộc chia li

Yêu em lúc trẻ, gặp khi đã già

Nghìn xưa hoa vẫn là hoa

Chớ mong trời sập để mà bắt chim…

(1 - 2000)

 

 

Trong đồng cỏ hoa vàng

 

Cỏ hoa, vàng đến cuối trời

Không dưng mà hóa ra người lẳng lơ

Tìm ai trong cõi chờ xưa

Gió trăng trăm tuổi, già nua một thì

 

Thực ra, tôi chả tìm chi

Yêu em cứ rẽ lối đi lên trời

Yêu hoa cứ đến với người

Nào tôi có biết rằng tôi biết gì

 

Hoa vàng nở hết mình đi

Nghe đâu tuyết trắng bay về rồi đây

Trời ơi ! Vàng đến thế này

Mà sao đen bạc vẫn đầy thế gian…

(Giaparôgie 5 - 1990)

 

Với bạn

 

Mùa xuân như chén rượu đầy

Bạn ơi, cạn nỗi riêng này, với ta

Anh em ruột thịt trong nhà

Không chung chén rượu cũng là người dưng

Lòng vui thì uống rượu mừng

Lòng buồn thì uống để cùng thương nhau

Buồn vui trắng nửa mái đầu

Đời người đắng ngọt nông sâu đã từng…

 

Bạn ơi, nâng chén rượu mừng

Bao năm bom đạn, biển rừng, có nhau

Sóng cao chẳng nản tay chèo

Gian nan cũng chẳng đặt điều kêu ca

Gần xa bạn đến thăm nhà

Mặn chua, đĩa mắm, quả cà, cũng ngon

Làm thơ ở dốc Bồ Hòn

Câu khôn câu dại, câu còn dở dang…

Niềm thơ đã chót đa mang

Còn mong của rỗi, tâm nhàn, được sao…

 

Bạn ơi, nâng chén rượu đào

Đắm say, bông bụt nghiêng vào mái hiên

Một trời, một bạn, một em

Một thơ với một nỗi niềm khôn nguôi

 

Câu thơ như mảnh hồn người

Chắt chiu sương nắng một thời cho nhau…

(Bồ Hòn, 1980)

 

Bạn chơi từ thuở quàng khăn đỏ

 

Nửa đêm gõ cửa tìm nhau

Đèn che nửa bóng, mái đầu chụm đôi

Bác rằng Cơm đã ăn rồi

Có chai rượu thuốc ta ngồi uống chung

 Bạn chơi từ thuở khăn hồng

Đứa nhờ có vợ có chồmg mà lên

Đứa đi đánh giặc liên miên

Về quê, vẫn chú lính quèn, vậy thôi

Đứa thì đêm lạy van người

Ngày ngày vênh váo coi trời bằng vung

Đứa làm đạo diễn văn công

Nỗi đau đời giấu vào trong tiếng cười

Đứa đi buôn ngược, bán xuôi

Vào Nam ra Bắc ăn chơi một mình

Đứa thì làm giám đốc ngành

Đi đâu cũng có nhân tình đi theo

Đứa thì áo túm, quần đeo

Tinh mơ vác gạo, xế chiều bơm xe

Đứa liều vượt biển trốn đi

Nổi chìm nào biết tin gì thực hư

Đứa thì làm trưởng trại tù

Gặp nhau, tay bắt lạnh như đồng tiền…

 

Cùng thầy, cùng đội, cùng niên

Lớn lên ai biết làm nên thế nào

Tại trời hay tại ta sao

Nhảy ra thì thịnh. Bước vào lại suy…

Sự đời bác đến thế thì

Đã làm ông giáo còn đi buôn nhà

Sớm mai, bác phải ra tòa

Khôn ngoan biết lấy chi mà đãi nhau

Kể gì hơn thiệt, nông sâu

Lòng lành mà chắc sự đâu đã lành…

 

Bâng khuâng nỗi bác, nỗi mình

Ngoài hiên, trăng khuyết nửa vành xa xôi

Ước chi về tuổi chín mười

Vẫy khăn quàng đỏ giữa trời thẳm xanh…

(Bồ Hòn 1987)

 

Trần Nhuận Minh

 

 

 

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Nguyễn văn Thơ - nguyentho_no1@yahoo.com - 01234303458 - Đông Triều- Quảng Ninh  (Ngày 27/08/2014 21:54:46)

Thật khó mà nói được hết những điều mà tác giả muốn tâm sự ở những bài thơ trên trong vài trang dòng. Tuy nhiên với hai câu kết của bài thơ: Bạn chơi từ thuở quàng khăn đỏ"
" Ước chi về tuổi chín mươi
Vẫy quàng khăn đỏ giữa trời thẳm xanh..." Thiết nghĩ chẳng cần phải viết thêm gì nữa. Một ước mơ thật giản dị, thật chính đáng và thật... đơn giản. Vậy mà chẳng đơn giản tẹo nào khi mà đời người đã trải qua bao nhiêu những dằn vặt,trái ngang như thế thì làm sao mà hồn nhiên, vô tư để " Vẫy quàng khăn đỏ giữa trời thẳm xanh" cơ chứ.
Đọc những bài thơ trên khiến ta không thể không liên hệ đến cuộc sống quanh ta và thấy nhoi nhói nơi lồng ngực. Một sự tiếc nuối khi mà trong cuộc sống bon chen ta đã vô tình để rơi rong hết những cái hồn nhiên trong sáng!

Các bài khác: