VIẾT CHO CON
Tiếng con gọi mẹ trong đêm
Vòng tay ấm áp êm đềm: Mẹ ơi
Ngây thơ trong trẻo những lời
Cứ văng vẳng mãi xa vời canh thâu
Bao mùa lá đã thay màu
Ôm con thổn thức nhịp cầu giấc mơ
Mẹ hòa nước mắt vào thơ
Khẽ ầu ơ... thả vần mờ đêm sương
Cuộc đời của mẹ tha hương
Mưu sinh vất vả vấn vương kiếp người
Tóc xanh sương tuyết nhuộm rồi
Kết thành cánh võng ru hời bóng con
Bùi Nguyệt
Đọc “Viết cho con” chắc hẳn ai cũng thương người mẹ vì trong tất cả nỗi buồn trần thế, thì có lẽ là nỗi buồn của người mẹ phải xa con là tê tái nhất, giày vò nhất. Bạn đọc là phụ nữ khó có thể cầm được nước mắt khi dọc bài thơ này của nhà thơ Bùi Nguyệt
Mở đầu bài thơ chị viết:
Tiếng con gọi mẹ trong đêm.
Vòng tay ấm áp êm đềm mẹ ơi
Ngây thơ trong treo những lời
Cứ văng vẳng mãi xa vời canh thâu
Chỉ có bốn câu thơ thôi mà ta cảm nhận được cả không gian và thời gian của tiếng con gọi mẹ. Không gian là cách xa vời vợi. Thời gian là trong đêm tối. Ôi! Trong đêm mới càng thêm xót xa, tê tái ở cảnh tình mẹ phải xa con, con phải xa mẹ.
Ngày con tôi còn bé, ban ngày quẩn quanh với ông bà nhưng tối đến không rời mẹ một bước . Đối với trẻ thơ, không ai thay mẹ nó được. Vì thế, khi đọc khổ thơ này, tôi đồng cảm lắm, thương cho số phận hồng nhan, thương cho người phụ nữ Việt Nam phải đứt ruột xa con mà tha hương cầu thực:
Cuộc đời của mẹ tha hương
Mưu sinh vất vả vấn vương kiếp người
Để rối, trời ơi! Chỉ nghe tiếng con trong thần giao cách cảm, trong tâm tưởng hoăc trong giấc mơ mà thôi! Và có lẽ là ở trong tâm tưởng nên mới hình dung được tiếng con “ngây thơ trong trẻo”. Vì trong tâm tưởng nên mới hòa nước mắt vào thơ “và khẽ ầu ơ” cho vợi đi niềm thương nỗi nhớ:
Mẹ hòa nước mắt vào thơ
Khẽ ầu ơ… thả vần mờ đêm sương
Câu thơ hay quá! Ẩn dụ nhưng không hề ẩn dụ - đó là nỗi đau rất thật, nước mắt ròng ròng thật đấy chứ! . Nên thơ là nước mắt, nước mắt là thơ! chảy suốt canh thâu dưới sương mờ thổn thức. Ta khó thể tưởng tượng đước vì không phải một vài đêm, một vài tháng, một vài năm như thế đâu, mà nỗi buồn đau này đã gặm nhấm cuộc đòi nữ sỹ từ lúc tóc còn xanh cho đến khi điểm bạc
Tóc xanh sương tuyết nhuộm rồi
Kết thành cánh võng ru hời bóng con
Câu thơ “ tóc xanh sương tuyết nhuôm rồi” vùa diễn tả được sự gian lao, vất vả, vừa nói lên sư chuyển hóa về tuổi tác của tác giả. Tính hảm xúc khá rõ nét trong thơ Bùi Nguyêt. Đó là điều đáng trân trọng và ghi nhận
Khép lại bài thơ là một hình ảnh đẹp, đó là sự hy sinh thân mình để nuôi con khôn lớn, trưởng thành của nhà thơ Bùi nguyệt. Cả đới nữ sỹ đã hoá thành cánh võng ru con. Đúng là
“Dù con đi hết cuộc đời
Cũng không đi hết những lời mẹ ru”
Cám ơn nhà thơ Bùi Nguyệt đã khắc lên thi đàn nét đẹp của người phụ nữ Việt Nam hy sinh tất cả vì con, rất đáng yêu thương và kính trọng!
Hoàng Tấn Đạt