Thứ hai, 20/11/2017,


   Rabindranath Tagore (1861-1941) là nhà thơ, nhà văn, nhà viết kịch, nhạc sĩ và hoạ sĩ Ấn Độ, giải Nobel Văn học năm 1913. Là con thứ mười bốn của một điền chủ - nhà cải cách tôn giáo giàu có. Ông đi học ở trường một thời gian ngắn; về sau học ở nhà với cha. 8 tuổi, R. Tagore nổi tiếng giỏi văn nhất vùng Bengal; 13 tuổi có thể sáng tác nhạc, hoạ, đọc sách cổ bằng tiếng Phạn và dịch kịch Shakespeare; 17 tuổi sang Anh du học; năm 1880, trở về ấn Độ, viết vở nhạc kịch đầu tiên. Năm 1910 ra đời tiểu thuyết sáng giá nhất của R. Tagore - Gora - ủng hộ tính nhẫn nại tôn giáo và chính trị. Năm 49 tuổi R. Tagore xuất bản Gitanjali (theo tiếng Bengal có nghĩa là Lời dâng). Thi phẩm này là lí do cho việc đề cử trao giải Nobel Văn học năm 1913, được cả thế giới công nhận là kì công thứ hai của văn học …

Vấp tình một sợi tóc thôi
Mà chiều thu vắng bồi hồi nhớ thương
Cánh cò lặn lội gió sương
Người ơi còn nhớ má hường em xưa?

Tháng mười thủng thỉnh, hoài thu,

Mơn mơn hanh mỏi chẳng ru nổi… tình.

Rạc rời, khung cứ xa tranh?!

Chong khuya, hoang hoải giấc thành mộng du…

Trong nghệ thuật, việc có nhiều hay có ít tác phẩm không quan trọng bằng việc tác phẩm đó có giá trị như thế nào. Bài Lục Bát “Hư vô” của Nhà thơ Quang Huy (1936 – 2015) là một ví dụ như thể. Sinh thời, ông viết không nhiều, nhưng chỉ cần một “Hư vô” đã đủ neo tên Quang Huy trên thi đàn Việt Nam.

Lênh đênh sông nước cả đời
Tấm thân phiêu bạt nổi trôi tháng ngày
Bồng bềnh nay đó mai đây
Xuôi theo dòng nước vơi đầy nắng mưa 

Một ngày xuân  (19/08/2016)

Ngày xuân, cô đơn vườn tôi
Nàng chợt đến với dáng người thương yêu
Cho tôi giai điệu khúc chiều
Ban giấc mơ với bao nhiêu ngọt ngào 

Làng tôi

Dâu biếc triền sông

Bãi ngô như tạc dáng rồng xanh bay

Mồ hôi sạt áo dân cày

Tơ tằm kim chỉ vá may chưa lành

Hoàng hôn rực sắc cuối chiều
Đan vào kẽ lá bao nhiêu ánh vàng
Nhặt đi em mấy muộn màng
Ta gom lại xếp úa tàn thành hoa  


Cũng là một họ xương rồng
Mà cây cho quả chín hồng ngọt thơm
Mật từ lòng đất tích gom
Cần cù chắt lọc cây đơm cho đời

 

Thơ ế  (03/06/2016)

Gánh thơ rao phố đông người

Giai nhân, người mẫu xúm cười… Không mua!

 

Gánh thơ rao trước cổng chùa

Sư ông thương tặng lá bùa bình an!

 

Giá như ngày ấy anh đừng
Thả vào em ánh mắt hừng hực si
Thì đâu đến nỗi em mê
Tim đâu thổn thức theo về lối anh


  Truyện Kiều của Nguyễn Du đã thể hiện tính hiện thực và tinh thần nhân đạo sâu sắc. Truyện Kiều cũng là đỉnh cao thơ ca cổ điển của dân tộc. Vì vậy, Truyện Kiều luôn được nhân dân ta yêu mến…
 

  Do sơ suất trong khi đăng bài .Ban BT Lục bát Việt Nam đăng bổ sung Truyện Kiều - Nguyễn Du (Phần thứ hai, từ câu 1057 đến câu 1226).Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

Trang [1 ,2, 3 ,4 ,5 ,6 ,7 ,8 ,9 ,10 ,11 ,12 ] Tiếp  Cuối cùng