Trả em chút nắng thu vàng
Trả vầng mây trắng bóng hoàng hạc xa
Mưa đan níu gót hài hoa
Chia hai giọt nhớ mù sa mịt mờ
Gió mùa lọt thỏm vào đông
Mưa rơi rí rách mà không ướt ngày
Nắng vàng khướt khượt trong mây
Đất bùn ẩm ướt đoạ đày hanh hao
Tôn sư trọng đạo lẽ thường
Muốn con hay chữ yêu thương lấy thầy
Tháng ngày vun đắp trồng cây
Những mong sai quả vơi đầy chờ trông.
Năm mươi năm gặp nhau đây
Thầy trò sung sướng mà ngây ngất lòng
Lái đò tri thức qua sông
Mái chèo khua nhẹ, sâu nông quản gì.
Thì thầm phấn trắng bảng đen
Ngọt mềm nỗi nhớ triền miên tháng ngày
Cái thời trong trắng thơ ngây
Cái thời mơ mộng tràn đầy xa xôi