Thứ ba, 25/09/2018,

Trái tim hóa đá trên tay Lời thương như gió vụt bay qua đầu Ai đang ngồi khóc trên cầu Buồn như nước lũ từ đâu mưa về Trái tim hóa đá ngoài đê
Nồng nàn ơi những nụ hôn Mai đây xa cách có còn nhớ không? Hắt hiu một nhúm lửa lòng Khơi nhanh kẻo muộn khi đông sắp về. Đời người lúc tỉnh, lúc mê
Nước đồng cắt mặt trời xanh Chênh vênh dáng núi. Chòng chành bóng trăng Đêm vờn đuổi sóng lăn tăn. Nửa soi mặt lũ, nữa hằn vết mây! Trăng nghiêng xuống vai em gầy
Vợ đi vắng có mấy ngày, Khiến tôi dở khóc, dở say, dở cười... Gian phòng thiếu mất hơi người, Lối đi trống vắng, chỗ ngồi bồng bênh. Trở mình thấy gối buồn tênh,
Cuối tuần em sẽ về quê Thả hồn, tôi lại muốn về cùng em Quê nghèo, chốn cũ, lạ quen Chiều buông, khói tỏa, lửa nhen ấm lòng Gửi về một chút nhớ mong
Làng tôi kề cửa bão dông Chênh vênh chừng tuột vào lòng biển khơi Sóng xô mây dạt mép trời Rì rầm bãi vọng muôn lời trùng dương Tôi là con của yêu thương
Em đi về phía một người Anh đi về phía một đời không em Hoa thu mấy nụ bên thềm Tan tác rụng chỉ sau đêm gió về Mong manh là những câu thề
Nhà tôi nép dưới chân đê Ao cá trước mặt, bờ tre sau nhà Đêm trăng cau thả ngàn hoa Trắng ngần vại nước tưởng là sao rơi Mảnh sân ngửa mặt nhìn trời Ngày mùa thóc lúa nằm phơi nắng hè
Xếp ngày vào tận nửa đêm, Buổi chiều, Buổi sớm, Xếp lên bóng tròn. Xếp mưa, Xếp nắng, Cánh chuồn
Ngồi thương đếm giọt mưa chiều Bao nhiêu giọt nước bấy nhiêu giọt tình Giọt này hình dáng xinh xinh Trong như ánh mắt in hình trái tim Giọt kia sao lại nằm im?
Chiều qua phố cũ ngợp mưa Anh toan vuốt nụ hôn xưa bẽ bàng Rét về đậu nhánh thời gian Gió tương tư trỗi khúc đàn ái ân Chiều qua phố cũ dừng chân
Buồn ơi... Thôi nhé, chào mi! Tháng năm rồi sẽ còn gì cho ta? Bút kia gọt dũa... chỉ là... Viết dăm câu chữ để mà... lãng quên! Buồn như con sóng chông chênh...
Trước tiên Trước Trang [793 ,794 ,795 ,796 ,797 ,798 ,799 ,800, 801 ,802 ,803 ,804 ] Tiếp  Cuối cùng